Thập Niên 70: Cẩm Nang Tự Cứu Của Bạch Nguyệt Quang

Chương 28

Trước Sau

break

Tang Miêu nghe Lục Hiệu nói như vậy, lắc lắc tay, mới phát hiện mặt trời đã có chút lặn về tây. Ánh nắng màu cam vàng chiếu rọi cả sân tập ấm áp.

Không ngờ đã luyện tập lâu như vậy rồi, rốt cuộc cũng dập tắt ý nghĩ tiếp tục luyện tập.

Tang Miêu bình tĩnh lại nghỉ ngơi một chút mới phát hiện, toàn thân trên dưới đều có chút ê ẩm không có sức. Vừa rồi một phen công kích kia hoàn toàn dựa vào một hơi chống đỡ, cả buổi chiều dưới ánh mặt trời gay gắt mấy chục lần luyện tập gần như đã hao hết sức lực. Mặt cũng bị phơi nắng đến đỏ bừng nóng ran.

Nguyên chủ rất ưa làm đẹp cho bản thân. Làn da trắng nõn mềm mại, phơi nắng lâu như vậy, ban đêm chắc chắn sẽ bị cháy nắng. Tang Miêu đã có thể cảm nhận được trên người cô nóng như lửa đốt. da.

Cô áp tay lên mặt sờ soạc, “xì” một tiếng.

Lục Hiệu: “Sao vậy?”

Tang Miêu buông tay xuống, thản nhiên đáp: “Không có gì đâu.”

Cô không muốn tỏ ra quá nũng nịu trước mặt Lục Hiệu, dù sao vừa rồi còn nói là có thể chịu khổ mà.

Lúc này Lục Hiệu mới chú ý tới khuôn mặt đỏ bừng vì phơi nắng của cô, cũng không trách anh dưới ánh mặt trời gay gắt dạy học.

Binh lính anh mang theo ai mà không phải ngày ngày huấn luyện dưới ánh mặt trời lớn. Anh cũng không phải người không biết lý lẽ, dung mạo của văn công binh rất quan trọng, anh cũng không cần thiết phải làm khó dễ một cô gái nhỏ.

Lục Hiệu thản nhiên đáp: "Ngày mai kiếm chỗ nào có bóng râm mà tập."

Ánh mắt Tang Miêu mở to nhìn Lục Hiệu, sau đó mới phản ứng lại. Thì ra anh đã chú ý tới mình. Cô không khỏi mỉm cười đáp: "Vâng, cảm ơn Lục liên trưởng."

Lúc này, loa phóng thanh trên sân tập đột nhiên vang lên tiếng kèn quân hiệu, báo hiệu giờ cơm tối đã đến.

"Đi thôi."

Hả? Đi đâu? Tang Miêu ngơ ngác nhìn Lục Hiệu.

Trong mắt Lục Hiệu thoáng hiện ý cười nhưng rất nhanh sau đó đã biến mất. Dường như nhìn ra sự nghi ngờ của Tang Miêu, anh hỏi ngược lại: "Không đi ăn cơm sao?"

Tang Miêu lúc này mới phản ứng lại, cảm thấy bụng mình đã sớm đói meo rồi. Vội vàng đuổi theo Lục Hiệu, cùng nhau đến nhà ăn của Đoàn Văn công.

Bước chân của Lục Hiệu không nhanh, dường như cố ý chờ Tang Miêu phía sau. Cho đến khi hai người đi sóng vai cùng nhau.

Tang Miêu đuổi kịp Lục Hiệu, vội vàng nở nụ cười ngọt ngào: "Lục liên trưởng, anh thật lợi hại. Nhờ có anh chỉ dạy hôm nay mà tôi mới nhanh như vậy nắm được cảm giác. Anh thật tốt bụng."

Bị phát "thẻ người tốt", Lục Hiệu nhìn khuôn mặt tràn đầy nụ cười của Tang Miêu, đột nhiên hỏi một câu hết sức khó hiểu: "Ngồi đối diện ăn cơm với tôi sẽ ảnh hưởng đến khẩu vị của cô sao?"

Nói xong, dường như cảm thấy câu hỏi này có chút kỳ quặc, anh cau mày. Cũng không định nghe câu trả lời từ cô.

Tang Miêu bị câu hỏi của anh làm cho không hiểu gì cả, ý anh là gì vậy?

Nhưng miệng cô đã nhanh chóng thốt lên: "Đương nhiên là không rồi, Lục liên trưởng anh đẹp trai như vậy, nhìn anh tôi có thể ăn thêm hai bát cơm."

Tang Miêu ngoài xinh đẹp, nhảy giỏi ra thì còn có ưu điểm là miệng rất ngọt. Vì vậy các bậc tiền bối trong đoàn múa mới yêu thương cô như vậy. Dù sao ai mà không thích một cô em gái nhỏ xinh xắn, ngoan ngoãn lại ngọt ngào chứ.

Cho nên, mặc dù không hiểu ý của Lục Hiệu, Tang Miêu vẫn theo bản năng đưa ra câu trả lời.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương