“Cha, cha nói gì đi chứ.”
“Một cô gái trẻ chưa gả chồng, ngày đầu ra đồng đã chỉ kiếm được bốn điểm công, chuyện này nói ra ai nghe cho được?”
Chị dâu ba nhìn về phía cha Hứa, giọng nói vừa gấp vừa sắc.
Cha Hứa vẫn im lặng ăn cơm. Một lúc sau, ông mới đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn Hứa Lan Tâm.
Hứa Lan Tâm cũng nhìn thẳng vào ông. Hai tay cô siết chặt dưới gầm bàn, vết thương hở trong lòng bàn tay bị ép đến đau buốt, nhưng cô không hề rời mắt.
“Ăn cơm trước đã.”
Cuối cùng, cha Hứa lên tiếng. Giọng ông trầm thấp, không nghe ra tức giận nhưng lại có sức nặng khiến cả bàn lập tức lặng xuống.
“Chuyện này, đợi sau vụ thu hoạch rồi tính tiếp.”
Câu nói ấy không trực tiếp đứng về phía ai, nhưng cũng đủ để tạm thời chấm dứt cuộc tranh cãi.
Chị dâu ba còn muốn nói thêm nhưng anh ba đã kéo nhẹ tay chị ta dưới bàn. Chị ta bực bội mím môi, cuối cùng vẫn im lặng.
Bữa đó, cháo trong bát Hứa Lan Tâm còn ít hơn mọi ngày. Cô nhìn thoáng qua, không nói gì, chỉ cúi đầu chậm rãi ăn hết, vét sạch đến giọt cuối cùng còn dính nơi đáy bát.
Tối hôm ấy, mẹ Hứa lén vào buồng, trong tay cầm một ít tro bếp đã nguội.
“Bôi lên tay đi, đỡ viêm.”
Bà nói rất khẽ, vừa nói vừa cẩn thận kéo tay Hứa Lan Tâm qua. Dưới ánh đèn dầu mờ nhạt, đôi tay của mẹ Hứa thô ráp, các khớp ngón tay to và cứng, móng tay còn vương chút đất chưa rửa sạch. Hứa Lan Tâm nhìn đôi tay ấy rất lâu, bỗng thấp giọng hỏi:
“Mẹ, năm đó mẹ cũng từng như vậy sao?”
Động tác của mẹ Hứa khựng lại.
Một lúc sau, bà mới đáp:
“Phụ nữ chẳng phải đều sống như vậy sao?”
Câu trả lời rất nhẹ, nhưng rơi xuống lòng Hứa Lan Tâm lại nặng đến nghẹt thở.
“Nhưng con không muốn như vậy.”
Giọng Hứa Lan Tâm rất khẽ nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Mẹ Hứa không nói gì. Bà chỉ tiếp tục băng lại vết thương cho con gái, dùng mảnh vải rách quấn quanh lòng bàn tay cô, thắt nút rất nhẹ.
“Ngủ đi. Mai còn phải ra đồng.”
Nói xong, bà đứng dậy rời đi.
Cánh cửa khép lại, trong buồng chỉ còn bóng tối và mùi tro bếp nhàn nhạt. Hứa Lan Tâm nằm trên giường đất, mở mắt nhìn trần nhà tối đen. Vết thương trên tay đau âm ỉ, lưng cũng đau, vai đau, hai chân đau, toàn thân như bị ruộng đồng cày qua một lượt. Nhưng thứ khiến cô không ngủ được không chỉ là đau.
Bốn điểm công.
Những tiếng cười nhạo ban ngày vẫn còn văng vẳng bên tai. Sự khinh miệt của chị dâu, sự im lặng của các anh trai, vẻ bất lực của mẹ và câu nói của cha: “Đợi sau vụ thu hoạch rồi tính tiếp.”
Hứa Lan Tâm hiểu ý của cha. Nếu đến hết vụ thu hoạch, cô vẫn không kiếm nổi đủ điểm công, vẫn không chứng minh được mình có thể làm một lao động thật sự trong nhà này, vậy họ sẽ có lý do để gả cô đi. Gả cho ai, có lẽ không quan trọng. Quan trọng là người đó có thể đưa ra sính lễ bao nhiêu, có thể bớt cho nhà họ Hứa một miệng ăn hay không.
Hứa Lan Tâm chậm rãi nhắm mắt lại, bóng tối trước mắt dày đặc, nặng nề như đất bùn sau mưa. Cô biết, nếu có một ngày thật sự phải kết hôn, người đó nhất định phải là người có thể giúp cô thoát khỏi tình cảnh này.
Cô có thể lấy chồng nhưng tuyệt đối không thể để người khác bán mình đi như một món hàng.
Trong trấn, nhà họ Thẩm cũng không yên ổn hơn là bao.
Hai ngày nay, bầu không khí trong nhà căng như dây đàn. Thẩm Kiến Nghiệp tự nhốt mình trong phòng, không mở cửa, cũng không chịu ăn uống. Dù cha mẹ ở bên ngoài gõ cửa, khuyên nhủ, cầu xin hay tức giận mắng mỏ, anh vẫn không đáp lại nửa lời.
“Kiến Nghiệp! Mở cửa ra!”
Mẹ Thẩm tức đến ngực phập phồng, bàn tay đập mạnh lên cánh cửa gỗ.
“Con điên rồi sao? Vì một đứa con gái quê mùa mà lấy mạng mình ra dọa cha mẹ à?”
Trong phòng khách, cha Thẩm sắc mặt xanh mét, chắp tay sau lưng đi qua đi lại. Ông chỉ có một đứa con trai này, từ nhỏ đã nâng niu trong lòng bàn tay. Dù ngoài miệng mắng anh không nên thân, trong lòng lại không nỡ thật sự nhìn anh chết đói.
“Ông nhìn cái tính bướng bỉnh của nó đi, giống ai không biết!”
Mẹ Thẩm quay sang nhìn chồng, mắt đỏ hoe vì giận và lo.
“Hứa Lan Tâm rốt cuộc đã cho nó uống bùa mê thuốc lú gì?”
“Việc làm còn chưa có mà đã đòi cưới con bé đó. Sau này mặt mũi nhà họ Thẩm chúng ta để vào đâu?”
Cha Thẩm dừng bước, rít mạnh một hơi thuốc rồi chậm rãi nhả ra làn khói dày đặc. Khói thuốc che khuất nửa gương mặt ông, khiến vẻ mặt vốn đã khó coi càng thêm nặng nề.
“Nó muốn ép chết chúng ta đấy.”
“Tuyệt thực à? Hừ, nó có bản lĩnh thì cứ để nó chết đói xem!”
Lời nói thì rất cứng nhưng khi trong phòng vọng ra một tiếng ho yếu ớt, trái tim cha Thẩm vẫn thắt lại.
Đến tối ngày thứ ba, nhìn vợ lại bưng bát cơm còn nguyên đặt ngoài cửa mang đi, cuối cùng cha Thẩm không chịu nổi nữa.
“Được rồi!”
Ông phất tay, giọng đầy bực bội.
“Gọi nó ra đây!”
Mẹ Thẩm lập tức bước tới đập cửa, giọng run lên vì mừng và lo:
“Kiến Nghiệp, Kiến Nghiệp, con nghe thấy chưa? Cha con bảo con ra ngoài.”
“Chúng ta nói chuyện tử tế, được không?”
Sau cánh cửa vang lên tiếng sột soạt rất khẽ.
Một lát sau, cửa cuối cùng cũng mở ra. Thẩm Kiến Nghiệp đứng trong ngưỡng cửa, sắc mặt trắng bệch, môi khô nứt, thân hình vốn mũm mĩm chỉ sau mấy ngày đã có vẻ rệu rã đi rất nhiều. Anh vịn vào khung cửa, bước chân hơi loạng choạng nhưng đôi mắt lại sáng rực khác thường khi nhìn về phía cha mình.
“Cha… cha đồng ý rồi sao?”
Nhìn dáng vẻ vô dụng đến mức đáng giận của con trai, cha Thẩm vừa tức vừa đau lòng, cuối cùng chỉ còn lại cảm giác bất lực nặng nề.
“Muốn cưới thì cưới.”
Ông nói cứng nhắc, từng chữ như bị ép ra khỏi kẽ răng.
“Nhưng có mấy điều cha phải nói rõ trước.”
Thẩm Kiến Nghiệp lập tức đứng thẳng hơn, ánh mắt sáng lên.
Cha Thẩm lạnh mặt nhìn anh.
“Thứ nhất, cô ta là hộ khẩu nông thôn, không thể tìm được việc trong thành phố. Nhà họ Thẩm chúng ta không có bản lĩnh ấy, cũng sẽ không vì chuyện này mà đi khắp nơi cầu cạnh, mất mặt.”
“Sau khi cô ta vào nhà, thì ngoan ngoãn ở nhà chăm sóc con, làm việc nhà, đừng mơ tưởng chuyện công việc nữa.”
Môi Thẩm Kiến Nghiệp khẽ động, như muốn phản bác, nhưng khi nhìn sắc mặt của cha, anh lại nuốt lời xuống.
Cha Thẩm tiếp tục:
“Thứ hai, vào nhà họ Thẩm thì phải có quy củ của nhà họ Thẩm. Những thói quen quê mùa ở nông thôn, đừng mang vào nhà này. Cách ăn nói, đi đứng, đối nhân xử thế đều phải học lại cho đàng hoàng.”
Mẹ Thẩm đứng bên cạnh nghe vậy, sắc mặt vẫn rất khó coi, nhưng không lên tiếng phản đối.
“Thứ ba, sính lễ chỉ mang tính tượng trưng.”
“Hoàn cảnh nhà cô ta thế nào, chúng ta đều biết. Đừng nói như thể cưới con gái thành phố. Nhà họ Thẩm chịu để cô ta bước vào cửa đã là nể mặt con lắm rồi, còn muốn sính lễ theo tiêu chuẩn thành phố thì không thể nào.”