Thập Niên 70: Ly Hôn Rồi Ta Càng Sống Càng Tốt

Chương 5.1: Tôi không thể chịu đựng được khó khăn này nữa 

Trước Sau

break

Khu ghi điểm công đã có một hàng người xếp dài. 

Đến lượt Hứa Lan Tâm, Vương Tú Cầm – con gái đội trưởng phụ trách ghi điểm công, ngẩng đầu nhìn cô một cái.

“Hứa Lan Tâm phải không? Hôm nay cô cắt được bao nhiêu?”

Hứa Lan Tâm còn chưa kịp trả lời, chị dâu ba đã lên tiếng thay:

“Theo tôi thấy thì chưa đến hai phần mười mẫu.”

Vương Tú Cầm cúi đầu ghi vào sổ, giọng bình thản như đang ghi một con số chẳng liên quan đến ai.

“Người mới, ngày đầu tiên, bốn điểm công.”

Bốn điểm công.

Đầu óc Hứa Lan Tâm thoáng chốc trống rỗng. Cô biết rõ, trong làng, một lao động nam khỏe mạnh một ngày có thể kiếm đủ mười điểm công. Phụ nữ bình thường cũng được bảy, tám điểm. Nếu ai nhanh tay, khỏe người, tám chín điểm cũng không phải chuyện lạ. Bốn điểm công, nói khó nghe một chút, ngay cả nửa lao động cũng chưa bằng.

Phía sau có người bật cười.

“Chỉ có bốn điểm thôi à? Học sinh trung học làm được có vậy sao?”

“Đó là tay cầm bút, đâu phải tay cầm liềm.”

“Đọc nhiều sách như thế, cuối cùng điểm công cũng chẳng cao hơn ai…”

Hứa Lan Tâm cúi đầu, nhận lấy cuốn sổ Vương Tú Cầm đẩy tới, rồi dùng những ngón tay run rẩy ấn dấu vân tay lên đó. Vệt mực đỏ in rõ trên những đầu ngón tay rách da, nhìn vừa chói mắt vừa nhục nhã.

Trên đường về nhà, sắc mặt chị dâu ba vẫn sa sầm.

Hứa Lan Tâm đi rất chậm, mỗi bước chân, thắt lưng lại đau như có ai dùng tay bẻ mạnh về phía sau. Hai bàn tay cô nóng rát, chỉ cần cọ nhẹ vào vạt áo cũng đau đến tê dại.

“Bốn điểm công.”

Cuối cùng, chị dâu ba vẫn không nhịn được, cười lạnh một tiếng.

“Ngay cả nuôi bản thân còn không đủ.”

Hứa Lan Tâm không nói gì, chỉ cúi đầu bước tiếp. Con đường đất dưới chân gồ ghề, mỗi viên đá nhỏ như cố tình cấn vào lòng bàn chân đã mỏi rã rời của cô.

“Nói thật, cô đúng là không hợp làm việc đồng áng.”

Chị dâu ba tiếp tục, giọng nói vừa chua vừa bén.

“Chi bằng sớm tìm một nhà tử tế mà gả đi, đừng phí thời gian ở đây nữa.”

“Cô nhìn mấy cô gái trong làng xem, mười bảy mười tám tuổi chẳng phải đều đính hôn cả rồi sao?”

“Cô cũng mười tám rồi, cứ kéo dài thêm nữa, nhà tốt đều bị người ta chọn mất.”

“Chị ba.”

Hứa Lan Tâm cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng cô khàn đặc vì nắng, vì khát và vì mệt.

“Hôm nay tôi rất mệt, không muốn nói chuyện này nữa.”

“Không muốn nói? Cô tưởng tôi muốn nói lắm sao?”

Giọng chị dâu ba lập tức cao vút lên.

“Cả nhà bao nhiêu miệng ăn, cô kiếm điểm công còn không đủ nuôi chính mình. Dựa vào đâu mà bắt chúng tôi nuôi cô?”

Hứa Lan Tâm dừng bước.

Cô quay đầu nhìn chị dâu ba. Khuôn mặt cô tái nhợt vì mệt, nhưng ánh mắt lại lạnh đến lạ.

“Tôi không bắt ai nuôi mình. Người đang nuôi tôi là cha mẹ tôi.”

Chị dâu ba nghẹn lại trong chốc lát, sắc mặt lập tức càng khó coi.

Hai người không nói thêm lời nào nữa, cứ thế một trước một sau đi về nhà. Gió chiều thổi qua con đường đất, cuốn bụi bay lên quanh chân họ. Một ngày dài ngoài đồng đã rút cạn sức lực của Hứa Lan Tâm, nhưng những lời vừa rồi lại giống như một mũi kim, ghim sâu vào nơi cô còn chưa kịp chai cứng.

Không khí bữa tối còn căng thẳng hơn đêm hôm trước.

Vết thương trên tay Hứa Lan Tâm quá rõ ràng, mấy chỗ phồng rộp đã vỡ, đỏ ửng và rỉ máu khiến cô ngay cả cầm đũa cũng hơi run. Mẹ Hứa nhìn thấy, ánh mắt thoáng đau lòng, nhưng cuối cùng chỉ thở dài trong lòng, không nói gì.

“Hôm nay Lan Tâm kiếm được bao nhiêu điểm công?”

Anh hai đột nhiên hỏi.

Cả bàn thoáng im lặng, Hứa Lan Tâm cúi mắt nhìn bát cháo trước mặt, một lát sau mới khẽ nói:

“Bốn điểm.”

“Bốn điểm à…”

Anh hai múc một thìa cháo đưa vào miệng, giọng có vẻ muốn hòa hoãn.

“Hơi ít thật. Nhưng ngày đầu tiên mà, từ từ rồi sẽ quen.”

“Từ từ?”

Chị dâu ba đặt mạnh chiếc bát xuống bàn, tiếng bát chạm mặt gỗ khiến mấy đứa trẻ giật mình.

“Lương thực trong nhà cũng có thể từ từ nhiều lên chắc?”

“Đợi sau vụ thu, chia lương thực theo điểm công, với số điểm cô ấy kiếm được, cả mùa được bao nhiêu cân thóc?”

Chị dâu cả cũng lên tiếng. Giọng chị mềm hơn chị dâu ba, nhưng ý tứ bên trong lại chẳng khác là bao.

“Lan Tâm, lời chị ba em nói tuy hơi thẳng, nhưng cũng không phải không có lý.”

“Con gái như em, làm đồng áng thật sự không lợi. Chi bằng sớm nghĩ đến chuyện hôn sự. Nhà họ Triệu ở làng bên…”

“Em sẽ không gả cho anh ta.”

Hứa Lan Tâm ngắt lời, cả bàn đồng loạt nhìn cô.

Hứa Lan Tâm chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt cô đỏ lên vì mệt và vì nhịn quá lâu, nhưng ánh nhìn lại rất rõ ràng.

“Ít nhất bây giờ, con sẽ không kết hôn.”

“Nếu không kết hôn thì cô định làm gì?”

Giọng chị dâu ba lập tức trở nên the thé.

“Tiếp tục kiếm bốn điểm công à? Để cả nhà này nuôi cô sao?”

“Tôi sẽ làm tố công việc nàyt.”

Hứa Lan Tâm nói từng chữ một.

“Chỉ cần cho tôi thời gian, tôi cũng có thể kiếm được bảy, tám điểm công.”

“Thời gian?”

Chị dâu ba cười lạnh, quay sang nhìn cha Hứa.

“Cha, trong nhà mình có thời gian để chờ cô ấy không?”

Gian nhà lập tức yên lặng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương