Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 28

Trước Sau

break

Chỉ là chuyện hôn nhân, vẫn luôn là mối bận tâm lớn nhất trong lòng Thủ trưởng Vệ.

Hạ Vĩ vội nói: “Thủ trưởng, tôi còn chưa nói hết mà! Còn phần hấp dẫn nhất nữa...”

Thủ trưởng Vệ cắt ngang: “Nhưng tôi không muốn nghe chuyện số mấy số mấy nhảy đẹp ra sao đâu.”

Phải nói là Hạ Vĩ thật sự lắm lời, mỗi lần báo cáo chuyện gì cũng phải kể một tràng dài.

Mà thật ra cũng chẳng có ai khác để sai vặt, chỉ là cậu này với Sầm Thời thân thiết hơn chút. Chứ bình thường thấy Hạ Vĩ là Thủ trưởng Vệ lại y như Tôn Ngộ Không gặp Đường Tăng, đau đầu vô cùng.

Hạ Vĩ thấy sắc mặt thủ trưởng bắt đầu mất kiên nhẫn, vội mím môi, đi thẳng vào trọng tâm:

“Sau đó có một cô gái tên là Khương Thanh Nhu lên biểu diễn. Không chỉ khiến đoàn trưởng chăm chú theo dõi, mà còn làm anh ấy bật cười nữa cơ...”

“Thật không?” Thủ trưởng Vệ bật dậy, hai mắt sáng rỡ nhìn Hạ Vĩ.

Hạ Vĩ gật đầu, có hơi ngại ngùng: “Tôi đâu dám lừa ngài chứ! Hơn nữa, đoàn trưởng còn cho cô Khương một cơ hội biểu diễn lại lần nữa! Như thế chẳng phải càng đặc biệt hay sao!”

Trong lòng cậu thực ra vẫn hơi hoang mang tâm tư của Đoàn trưởng Sầm, ai mà đoán được chứ.

Nhưng tâm trạng của Thủ trưởng Vệ thì cậu lại nắm khá rõ. Đó, vừa nghe xong là gương mặt ông cười tươi như hoa nở.

Thủ trưởng Vệ gật đầu hài lòng: “Tốt lắm, vậy là Sầm Thời nó để ý cô bé kia rồi. Gì nhỉ, tên là Khương Thanh Nhu?”

Hạ Vĩ đáp: “Dạ đúng, Khương Thanh Nhu. Người đúng như tên, vừa thuần khiết lại dịu dàng!”

Nói xong, trong lòng Hạ Vĩ chợt hiểu ra thì ra đoàn trưởng là thích kiểu này à.

Bảo sao trước đây mấy nữ binh mạnh mẽ mà Thủ trưởng Vệ giới thiệu, anh chẳng hứng thú tí nào.

Thủ trưởng Vệ vỗ bàn, chốt hạ: “Cậu đi tra lý lịch gia đình của đồng chí Khương Thanh Nhu xem sao. Chỉ cần là cô gái trong sạch là được, không cần yêu cầu gì thêm.”

Chỉ cần là người tốt là đủ rồi, Thủ trưởng Vệ giờ đâu dám đòi hỏi gì quá mức.

Với ông, chỉ cần Sầm Thời chịu nhìn thêm một cái, đã là tiêu chuẩn cao nhất rồi...

Hạ Vĩ nghẹn họng: “Thủ... thủ trưởng, ngài không cân nhắc thêm chút nữa sao?”

Dù sao đây cũng là chuyện hệ trọng cả đời, vậy mà sao Thủ trưởng lại có vẻ như chỉ cần đoàn trưởng vừa ý một... cây cải trắng ven đường là lập tức sẽ mua về, rửa sạch, nấu chín, dọn sẵn lên bàn?

Thủ trưởng Vệ kiên định tuyên bố: “Chuyện này không thể chần chừ, chần chừ là hỏng việc! Tốt nhất là để họ gặp nhau ngay ngày kia, cuối năm kết hôn luôn!”

Hạ Vĩ ra khỏi văn phòng thủ trưởng với tâm trạng rối bời.

Lúc bước vào, cậu chỉ nghĩ đơn giản là báo cáo cho xong.

Lúc đi ra, Thủ trưởng đã lên kế hoạch cho Đoàn trưởng Sầm cưới vợ vào cuối năm.

Tim Hạ Vĩ chùng xuống vì độ đáng sợ của Sầm Thời còn cao hơn Thủ trưởng Vệ gấp nhiều lần.

Nhưng giờ lệnh đã ban ra, cậu còn dám từ chối sao?

Nghĩ đến việc Thủ trưởng yêu cầu phải để đoàn trưởng gặp cô gái kia trong vòng hai ngày tới, Hạ Vĩ lập tức thấy áp lực nặng nề.

Ai da... đúng là tạo nghiệp, chính cậu còn chưa có vợ đây này...

...

Vừa đi vòng từ phía sau nhà hát ra, Khương Thanh Nhu đã thấy anh hai Khương Thanh Nhượng đang đứng đó chờ với chiếc xe đạp.

Cô lập tức nở nụ cười chạy đến, giọng ngọt như đường: “Anh hai! Sao anh tới sớm vậy?”

Cô vừa biết kết quả là lập tức đi ra ngoài. Theo lý thì vẫn chưa đến giờ kết thúc, nhưng Khương Thanh Nhu chẳng muốn nấn ná thêm với đám con gái kia làm gì.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương