Cô muốn về nhà.
Khó khăn lắm mới có được một mái nhà, cô chỉ mong có thể mãi mãi được ôm ấp trong đó. Được bao bọc trong tình thương của gia đình.
Khương Thanh Nhượng thấy em gái nhảy nhót như một chú thỏ con, không khỏi nhắc nhở:
“Chậm chút thôi, hôm nay có tuyết nhẹ đấy!”
Khương Thanh Nhu bước tới, tiện tay phủi lớp tuyết mỏng trên áo khoác của y: “Biết có tuyết mà còn tới sớm thế này, đúng là anh hai ngốc.”
Khương Thanh Nhượng gãi mũi, cảm thấy dường như đã lâu lắm rồi mới lại được em gái quan tâm như vậy.
Cảm giác này... thật dễ chịu.
Y cười hì hì, cởi khăn choàng của mình rồi quấn lên cổ cho Khương Thanh Nhu: “Có gì đâu, em gái anh lên sân khấu biểu diễn, anh có chờ cả ngày cũng thấy vui.”
Khương Thanh Nhu nhìn gương mặt tươi cười vô lo vô nghĩ của anh hai, trong lòng vừa thấy ấm áp lại vừa dấy lên cảm xúc phức tạp.
Một người anh trai ấm áp như vậy... cuối cùng lại có kết cục như thế.
Trong nguyên tác, y chỉ là một nhân vật phụ. Thậm chí vì quá cưng chiều em gái, hành xử thiên vị, nên còn bị một số người cho rằng kết cục của y là đáng đời.
Nhưng giờ đây, trước mặt Khương Thanh Nhu là một con người bằng xương bằng thịt có tình cảm, có nụ cười, biết quan tâm lo lắng và yêu thương cô bằng cả tấm lòng.
Khương Thanh Nhượng nhìn thấy dáng vẻ hơi thất thần của em gái, trong lòng liền đoán được ít nhiều kết quả của đợt tuyển chọn lần này.
Đôi mắt Khương Thanh Nhu khẽ chớp, gương mặt vốn vô tư nay lại phủ đầy lo lắng, khiến y xót lòng vô cùng.
Y nhẹ nhàng xoa đầu cô, cố tình dùng giọng điệu vui vẻ để xoa dịu: “Lên xe đi nào! Mẹ nấu canh gà cho em đấy! Mẹ bắt đầu hầm từ chiều rồi, chỉ chờ em về ăn thôi. Trời lạnh thế này, uống canh là hợp nhất!”
Đúng lúc đó, một cơn gió lạnh thổi ngang.
Đôi mắt Khương Thanh Nhu sáng rỡ hẳn lên, cô lập tức trèo lên yên sau đã được cải tiến, giữ chặt tay vịn dưới yên: “Đi thôi đi thôi! Về nhà mau! Lạnh quá trời!”
Thay vì cứ buồn rầu suy nghĩ vẩn vơ, chi bằng cứ về nhà trước rồi tính tiếp, tới đâu hay tới đó.
Quan trọng nhất là phải giúp gia đình sửa đổi, bỏ mấy thói xấu kia đi!
Sau này mấy chuyện đó không chỉ dễ bị nữ chính nắm thóp, mà thật ra... bản thân mấy thói quen đó cũng chẳng tốt đẹp gì.
...
Đạp xe được nửa đường, Khương Thanh Nhượng cảm thấy như có gì đó thiếu thiếu ở eo, nghĩ một lát rồi quay đầu hỏi: “Thanh Nhu, sao em không ôm eo anh? Lỡ mà té thì sao? Ngoan nào, vịn chặt đi.”
Khương Thanh Nhu không chút do dự từ chối: “Anh hai, em bây giờ cũng là người lớn rồi mà. Nam nữ thụ thụ bất thân, anh hiểu không?”
Sợ y buồn, cô còn nhẹ nhàng an ủi: “Cái yên sau này có tay vịn chắc chắn lắm, ngồi rất vững, không bị ngã đâu. Anh cứ yên tâm.”
Khi xuyên đến đây, cô không chỉ tiếp nhận ký ức mà còn kế thừa luôn cảm xúc của nguyên chủ đối với gia đình này.
Rất nhanh sau đó, cô đã nhận ra có điều gì đó không ổn.
Chính là giữa các anh em trong nhà họ Khương, cách cư xử quá mức thân mật, không có ranh giới rõ ràng.
Chuyện này một phần cũng do nguyên chủ từ nhỏ đã được nuông chiều, tâm lý vẫn còn rất non nớt.
Các anh trong nhà cũng luôn cưng chiều, nâng niu hết mực.
Nhưng như vậy là không ổn, nhất là ở thời đại này.
Trước kia vì nhà họ Khương giàu có, anh cả lại làm cục trưởng nên chẳng ai dám dị nghị gì.