Sau này khi gia cảnh sa sút, thì chính chuyện này lại trở thành đòn chí mạng cuối cùng.
Có người lan truyền rằng giữa các anh em nhà họ Khương có mối quan hệ loạn luân, còn đưa ra hàng loạt ví dụ và lời chứng minh.
Mà trong một xã hội còn nặng nề lễ giáo như hiện nay, chuyện đó chẳng khác nào nhát dao trí mạng, khiến cả Khương Thanh Nhu lẫn hai người anh trai đều phải chịu kết cục vô cùng thảm khốc.
Vì vậy Khương Thanh Nhu đã quyết định, từ bây giờ phải bắt đầu giữ khoảng cách nhất định với các anh.
Đó vốn cũng là điều nên làm.
Khương Thanh Nhượng vẫn thấy có chút hụt hẫng, nhưng lại sợ em gái bị lạnh, nên đạp xe càng lúc càng nhanh.
Tới khu nhà tập thể của nhà máy, Khương Thanh Nhu đã nhanh như chớp nhảy khỏi xe.
Khương Thanh Nhượng lo lắng gọi với theo: “Thanh Nhu, đi chậm thôi!”
Cô không quay đầu lại, chỉ đáp lớn: “Biết rồi! Anh vào nhanh đi, lạnh quá trời luôn á!”
Khương Thanh Nhượng nhìn bóng lưng em gái vội vàng chạy vào nhà, lúc ấy mới khom người khóa xe, rồi cũng theo vào.
Vừa bước chân vào cửa, một mùi thơm ngào ngạt của canh gà lập tức ập vào mũi.
Khương Thanh Nhu thèm đến không chịu nổi, cô vừa tháo giày vừa chạy vào trong, reo lên:
“Mẹ ơi, mình ăn cơm được chưa?”
Để có thể mặc vừa trang phục múa và lên sân khấu với trạng thái tốt nhất, hôm nay cô gần như chưa ăn gì. Duy nhất lúc không kìm được thì đã ăn một miếng bánh đậu xanh mà Bạch Trân Châu cho.
Giờ ngửi thấy mùi canh gà thơm lừng, Khương Thanh Nhu chỉ thấy bụng mình như sắp dính vào lưng vì đói.
Mẹ cô là bà Phương, vừa thấy con gái về là bà đã vui mừng không tả nổi.
Bà vội đỡ lấy túi đồ trong tay cô rồi nhéo mũi trách yêu: “Con mèo ham ăn này, đi tắm trước đi, anh cả con đã đun sẵn nước rồi.”
Khương Thanh Nhu ngoan ngoãn gật đầu, cảm ơn anh cả xong liền xách đồ đi tắm.
Chờ đến khi Khương Thanh Nhu vào phòng tắm, bà Phương mới hạ giọng hỏi Khương Thanh Nhượng: “Sao rồi con?”
Vốn dĩ Khương Thanh Nhu trước nay tính cách vô tư, bà không nhìn ra được điều gì từ biểu cảm của con bé.
Ngay khi bà vừa hỏi xong, bố của Khương Thanh Nhu là Khương Viễn và anh cả Khương Thanh Chỉ cũng im lặng ghé lại gần.
Bà Phương liếc hai người đàn ông một cái, rồi quay lại nhìn Khương Thanh Nhượng.
Tuy bà biết rõ con gái mình có bao nhiêu tài cán, nhưng có những chuyện chỉ khi nghe tận tai mới chịu yên tâm, phải không?
Hơn nữa vì sợ kết quả không như ý, bà chẳng dám hỏi thẳng con gái, chỉ sợ chạm vào nỗi buồn của nó.
Khương Thanh Nhượng nhớ lại dáng vẻ đầy tâm sự của em gái lúc đi ra từ nhà hát, lòng chợt chùng xuống. Y mím môi, lắc đầu khẽ, rồi hạ giọng: “Không tốt lắm.”
Đây là do y quá hiểu em gái mình.
Nếu đợt đánh giá suôn sẻ, chắc chắn cô đã vui đến mức đuôi sắp dựng lên trời, vừa thấy y là sẽ tíu tít kể đủ thứ rồi.
Làm bố, Khương Viễn vẫn chưa từ bỏ hy vọng, dè dặt hỏi: “Thế... thứ hạng thì sao? Có cách biệt nhiều không?”
Nếu không cách xa quá, có thể tìm đường lo liệu một chút.
Khương Thanh Nhượng lại lắc đầu: “Đứng được trong top 50 thì đúng là trúng số rồi. Nếu thật sự không cách xa lắm thì em ấy đã khoe khoang rầm trời từ khi bước ra rồi. Con thấy... chắc là không ổn rồi.”
Sắc mặt bà Phương lập tức ủ rũ hẳn đi: “Thế giờ phải làm sao? Chẳng lẽ thật sự để em con đi xuống nông thôn à? Da dẻ con bé mỏng manh thế kia, chịu sao nổi?”