Sự việc diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Từ Thẩm Duyên, Thẩm Phi Lan đến Thẩm Văn Sơn, hay ngay cả quản lý và nhân viên cửa hàng Clarence, tất cả đều ngây người nhìn Cao Minh Triết bị Thẩm Tích Chu dùng một cú quật ngã qua vai điêu luyện, nện thẳng xuống đất.
Thẩm Duyên là người nhìn rõ mọi chuyện nhất.
Dù từ trước đến nay ông không mấy yêu thích Thẩm Tích Chu, nhưng dù sao cô cũng là người nhà họ Thẩm. Thẩm Duyên vốn là kẻ cực kỳ bênh vực người mình. Ông có thể đối xử với cô thế nào cũng được, nhưng người ngoài thì tuyệt đối không có cửa.
Càng đừng nói đến cái thằng nhóc nhà họ Cao cứ thích đứng núi này trông núi nọ giữa cháu nội và cháu ngoại của ông.
Vì vậy, ngay khi Cao Minh Triết thô bạo kéo Thẩm Tích Chu đi, Thẩm Duyên đã nổi giận. Ông vừa định mở miệng quát mắng thì không ngờ, lời chưa kịp thoát ra, Cao Minh Triết đã bị cháu gái ông thu xếp gọn gàng trên mặt đất.
Thẩm Duyên khẽ nhướng mày, khóe môi thoáng hiện một đường cong gần như không thể nhận ra. Trong lòng ông bỗng thấy sảng khoái lạ thường.
Thẩm Tích Chu vỗ vỗ tay, đứng từ trên cao nhìn xuống gã đàn ông đang nằm chổng vó, đau đớn dưới đất. Cô nở một nụ cười lạnh lùng, phong thái thong dong: "Cao tiên sinh, giữa tôi và anh cũng chẳng có quan hệ gì thân thiết, tốt nhất đừng có động tay động chân. Nếu còn có lần sau, tôi sẽ không chỉ để anh nằm đo sàn đơn giản thế này đâu."
Nói xong, cô thản nhiên bước đến bên cạnh Thẩm Duyên, nở một nụ cười hòa nhã: "Gia gia, nếu mọi người đều nghi ngờ về việc biểu tỷ té xỉu ngày hôm nay, vậy để cháu tìm người giải thích một chút, ông thấy sao?"
Nhìn nụ cười trên gương mặt Thẩm Tích Chu, Thẩm Duyên chợt nhận ra sự xảo quyệt ẩn giấu trong đó. Ông không tự chủ được mà giật giật khóe miệng.
Đến nước này, ông còn không hiểu sao? Ông đã bị chính đứa cháu gái này dắt mũi vào bẫy rồi.