Một người thừa kế thông minh, sắc sảo, đủ tàn nhẫn và quyết tuyệt. Và quan trọng nhất, người đó phải mang họ Thẩm.
Dù hiện tại chưa thể khẳng định Thẩm Tích Chu có phải là ứng cử viên hoàn hảo nhất hay không, nhưng những tố chất cô thể hiện trong thời gian ngắn ngủi này chính là điều mà Thẩm Duyên hằng tìm kiếm bấy lâu nay.
Ông không thể vứt bỏ Thẩm Tích Chu. Dù là đứng trên góc độ lợi ích của tập đoàn hay thể diện của Thẩm gia, ông đều không thể làm thế.
Vì vậy.
Thẩm Duyên chỉ còn cách nhắm mắt nói dối, tự nguyện bước vào cái bẫy của Thẩm Tích Chu, cùng cô tính kế chính con gái và cháu ngoại của mình.
Tất cả những chuyện này là sự trùng hợp, hay đều nằm trong sự toan tính nhân tâm của cô?
Thẩm Duyên suy nghĩ miên man, nhưng thực chất chỉ diễn ra trong chớp mắt. Ông nhìn Thẩm Tích Chu đang mỉm cười thản nhiên, bộ dạng vô tội đến cực điểm, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Cả đời ông đã tính kế không biết bao nhiêu người, xoay vần bao nhiêu đại sự, vậy mà chưa từng nghĩ tới có ngày lại bị đứa cháu gái mình từng xem thường "dạy" cho một bài học ngay trong một chuyện nhỏ nhặt thế này.
Nhìn sâu vào mắt Thẩm Tích Chu, Thẩm Duyên thầm thở dài. Quả nhiên là trường giang sóng sau đè sóng trước.
"Tìm người tới đây nói rõ tình hình lúc đó đi, đừng có ở đây mà đoán mò nữa." Thẩm Duyên cuối cùng cũng lên tiếng, ông dùng dư quang liếc nhìn Thẩm Tích Chu một cái.
Sắc mặt Thẩm Tích Chu vẫn bình thản như thường, không chút biến động. Chỉ là không ai biết, trong lòng cô đã thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Ván cược này, cô thắng rồi.
Cuối cùng cô cũng đã đứng vững chân tại Thẩm gia.
Ngước mắt nhìn cánh cửa phòng cấp cứu, khóe môi Thẩm Tích Chu nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Trịnh Tuyết Trân, tôi phải cảm ơn cô đã tặng cho tôi một món quà lớn thế này mới phải.