Sau lần gặp trước, Thẩm Tích Chu không đặc biệt chú ý đến Cố Phi Dương, ngoài việc biết gia thế anh ta hiển hách ra thì cô chẳng biết gì thêm.
Thế nhưng lúc này, chuông cảnh báo trong lòng cô đang vang lên dồn dập.
Không có lý do cụ thể, nhưng trực giác mách bảo cô phải tránh xa người này ra, nếu không sẽ rước vào thân một rắc rối cực lớn.
Thẩm Tích Chu chưa bao giờ sợ phiền phức, nhưng điều đó không có nghĩa là cô thích dây dưa với những rắc rối không cần thiết.
Vì vậy, cô chỉ mỉm cười lịch sự trước lời nói của Cố Phi Dương, không đáp lại một lời nào mà dời tầm mắt, tập trung toàn bộ sự chú ý vào nghi thức tang lễ.
Dù không nói một chữ, nhưng thái độ cự tuyệt người khác từ cách xa ngàn dặm trên người cô đã truyền đạt rất rõ ràng đến Cố Phi Dương.
Cố Phi Dương đưa tay sờ mũi, khẽ cười, cũng không nói thêm gì nữa.
Sau khi lễ tang kết thúc, theo lệ thường khách khứa sẽ về Tiết gia một chuyến. Ngoài việc bày tỏ sự an ủi và chia buồn, Tiết gia còn chuẩn bị một buổi tiệc chiêu đãi.
Bữa tiệc được tổ chức tại một khách sạn năm sao sang trọng.
Tiệc tang khác với tiệc cưới, đương nhiên không có không khí vui tươi rộn rã, nhưng những người quen biết ngồi cùng nhau trò chuyện khe khẽ cũng tạo nên một bầu không khí khá hài hòa.
Thẩm Tích Chu ngồi cùng bàn với mấy vị thiên kim tiểu thư của các tập đoàn tài chính có quan hệ tốt với Thẩm gia. Tuy nhiên, những tiểu thư này rõ ràng đều được nuôi chiều từ bé, không hề tham gia vào việc kinh doanh của gia đình. Chủ đề của bọn họ chỉ xoay quanh trang sức, quần áo, hoặc thi thoảng có đổi mới thì cũng là bàn tán về đàn ông.
Điều này đối với Thẩm Tích Chu mà nói quả thực có chút nhàm chán. Cô điều chỉnh lại tư thế ngồi, đưa mắt nhìn về phía bàn chủ tọa, người nhà họ Tiết vẫn chưa xuất hiện.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ cùng bàn:
“Ái chà, Thẩm tiểu thư, cô nhìn kìa, Cao tiên sinh đang ở đằng kia kìa!”