Vì những chuyện ngu xuẩn mà nguyên chủ đã làm trước đây, cộng thêm sự thêu dệt ác ý từ Trịnh Tuyết Trân và Thẩm Phi Lan, tin đồn Thẩm Tích Chu mặt dày mày dạn bám đuôi Cao Minh Triết, thậm chí chấp nhận làm "tiểu tam" đã lan truyền khắp nơi. Đương nhiên, đây cũng là đề tài nóng hổi nhất trong những buổi trà chiều của các quý cô này.
Thẩm Tích Chu không biết trong miệng những người phụ nữ rảnh rỗi này, câu chuyện đã bị xào đi nấu lại bao nhiêu lần, cũng chẳng rõ qua miệng lưỡi thế gian, sự việc đã biến tướng đến mức khó coi nào. Nhưng nhìn vẻ mặt hưng phấn, kích động chờ xem kịch hay của Lý tiểu thư, cô có thể đoán được những lời đồn đó khó nghe đến nhường nào.
Lưu tiểu thư ngồi bên cạnh thấy Thẩm Tích Chu quay đầu nhìn một cái rồi lại thản nhiên xoay người lại với vẻ mặt không cảm xúc, liền vội vàng đè thấp giọng nói: "Cô đã lâu không gặp anh ta rồi đúng không? Tôi nghe ngóng được hôm nay chân của Tuyết Trân bị trẹo nên không đến đây đâu. Nếu cô muốn gặp anh ta thì nhanh chân lên, chúng tôi nhất định sẽ giữ bí mật giúp cô!"
Giọng điệu thì nghe có vẻ chân thành, nhưng trên mặt ả lại hiện rõ vẻ giễu cợt và khoái trá khi thấy người khác gặp họa.
Thẩm Tích Chu cười như không cười nhìn hai người họ.
Bọn họ gọi cô là "Thẩm tiểu thư" đầy xa cách, nhưng lại gọi Trịnh Tuyết Trân là "Tuyết Trân" thân mật, xem ra quan hệ giữa bọn họ và Trịnh Tuyết Trân rất tốt.
Nhưng thân mật thì đã sao?
Trong cái giới thượng lưu nơi mọi thứ đều được cân đo đong đếm bằng tiền bạc này, liệu có mấy ai sở hữu tình bạn chân chính? Nhìn bộ dạng hiện tại của bọn họ, chẳng qua là muốn xem trò cười của cô, mà đồng thời cũng muốn xem trò cười của cả Trịnh Tuyết Trân mà thôi.
Nhếch môi cười nhạt, Thẩm Tích Chu đổi sang một tư thế ngồi thoải mái hơn, ánh mắt thản nhiên nhìn thẳng vào Lý tiểu thư và Lưu tiểu thư.