Vừa rồi trên đường đi, hộ vệ Hoắc gia đã kể cho bọn họ nghe chuyện xảy ra tối qua.
Nghe thôi đã khiến tim bọn họ thắt lại, may mà Cố Vãn Hi biết bói quẻ có bản lĩnh.
Nếu nàng chỉ là một nữ tử bình thường, tối qua bị cả nhà tính kế như vậy thì liệu có thoát nổi không?
“Ủy khuất cho em rồi, đáng lẽ chúng ta nên đi cùng em mới đúng.”
Có bọn họ ở đó, người Cố gia chắc chắn không dám trắng trợn bắt nạt nàng như vậy.
Cố Vãn Hi có năng lực, nhưng bọn họ vẫn thấy mình tới muộn, để nàng một mình đối mặt với lũ gia đình cực phẩm.
Nàng tuổi tác còn nhỏ như vậy, gọi bọn họ một tiếng ca ca, nhưng vào thời khắc quan trọng lại không thể bảo vệ nàng.
“Không sao đâu, em đâu có chịu thiệt!”
Trong lòng Cố Vãn Hi bỗng nhiên bừng sáng, nàng không chịu thiệt, còn báo phục lại nữa cơ.
Dù Đoạn Lãng có đánh xỉu Cố Kiều Kiều hay Cố Phong bọn họ đi xa đi chăng nữa, kẻ gậy ông đập lưng ông cuối cùng chắc chắn là chính bản thân bọn họ.
“Muốn khóc thì cứ khóc đi, đợi quay về ca ca sẽ giúp em dạy dỗ mấy thằng anh khốn nạn của em!”
Khóc sao?
Nàng đối với cái gọi là người thân cốt nhục này đã sớm không còn kỳ vọng, những hành vi của bọn họ đã không còn làm nàng đau lòng được nữa.
Không thể trực tiếp giết, nhưng nàng sẽ đem những tính kế bọn họ dành cho mình hoàn trả gấp đôi!
Hoắc Ngộ An ma sát hai bàn tay, nắm đấm bẻ kêu rắc rắc.
Hắn thật sự không tài nào hiểu nổi, cùng một mẹ sinh ra, đáng lẽ phải đoàn kết một lòng, tại sao bọn họ lại nhắm vào Cố Vãn Hi, giống như nàng là người ngoài vậy.
“Hi Hi, em không phải là con nhặt về của Cố gia đấy chứ?”
Nghe Hoắc Tuy An hỏi vậy, Cố Vãn Hi dở khóc dở cười.
“Em cũng hi vọng mình là con nhặt về đấy.”
Nhưng rất tiếc, nàng đúng là huyết thống của Cố gia, nhưng có lẽ do duyên phận giữa nàng và bọn họ quá mỏng chăng?
Hoặc có lẽ là do sau khi Cố Kiều Kiều ra đời, mẹ và nàng đều thân thể yếu ớt, nàng được đưa tới bên cạnh ông ngoại bà ngoại nuôi dưỡng vài năm.
Thành ra sau khi trở về không thân thiết với bọn họ.
“Các anh đừng lo, bọn họ không làm chủ được em đâu.”
Nàng theo mẹ cải giá, hơn nữa đã đoạn tuyệt quan hệ với cha anh, là tự bọn họ giả vờ giả vịt mà thôi.
Sau đó, bọn họ không tiếp tục chủ đề này nữa.
Dùng xong bữa trưa, Cố Vãn Hi cùng ba người Hoắc Ngộ An đi xuống cầu thang, chuẩn bị trở về kinh thành.
Ngay tại cửa ra vào, bọn họ chạm mặt Đoạn Lãng.
“A Hi biểu muội?”
Thấy Cố Vãn Hi, mắt hắn sáng lên, đáy mắt lập tức dâng lên ánh nhìn bỉ lưu.
Tối qua lúc bọn họ dùng bữa không ngồi chung bàn, ánh đèn mù mờ không nhìn rõ dáng vẻ của Cố Vãn Hi, trong ấn tượng của hắn nàng mặt vàng gầy gộc một đống tiều tụy.
Bây giờ một thời gian không gặp, Cố Vãn Hi trước mắt da trắng đầm thắm, khí chất tao nhã khiến hắn rung động không thôi.
“Muội tới dùng bữa sao? Biểu huynh dẫn muội đi ăn món ngon.”
Nếu tối qua hắn không đi nhầm phòng thì chẳng phải đã sớm hưởng thụ rồi sao? Tuy nhiên hôm nay cũng chưa muộn!
Biểu cậu đã nói rồi, Cố Vãn Hi chính là nữ nhân của hắn.
Vừa nói, hắn giơ tay ra định chộp lấy tay Cố Vãn Hi.
“Từ đâu tới con cóc ghẻ này, cút xa ra!”
Hoắc Ngộ An lạnh mặt gạt Đoạn Lãng ra, vô cùng bất mãn.
Thấy hắn, Đoạn Lãng tức giận liếc nhìn Cố Vãn Hi một cái, như thể nàng lưng chừng đi cắm sừng hắn vậy.
“Ngươi là ai? Ta là biểu huynh của A Hi, anh em chúng ta ôn chuyện cũ thì liên quan gì tới ngươi?”
Hắn tưởng Hoắc Ngộ An bọn họ là người qua đường.
Biểu huynh?
Được rồi, tự mình dẫn xác tới cửa nhé.
Hoắc Ngộ An và Hoắc Tuy An nhìn nhau một cái, nở nụ cười gian xảo.
“Hi Hi, tụi anh muốn làm quen với biểu huynh của em một chút, em lên xe ngựa chờ bọn anh trước nhé.”
Vừa nói, bọn họ đã khoác vai quàng cổ lôi Đoạn Lãng đi mất.
Đến khi hoàn hồn lại thì hắn đã bị anh em Hoắc Ngộ An lôi tới một góc hẻo lánh vắng vẻ bên ngoài tửu lầu.
“Các ngươi... á, đau!”
“Huynh, đừng đánh vào mặt.”
Hoắc Tuy An cười khẩy, hai anh em chừa cái mặt của Đoạn Lãng ra rồi đấm đá túi bụi.
Bên kia, chỗ Cố Hào Kiệt.
Ăn trưa xong chán chường như nhai rơm nhai rạ, ông ta đột nhiên trên nôn dưới mửa, đằng sau không nhịn được còn làm bẩn ba cái quần.
Những người khác thì bình thường, chỉ nghĩ ông ta ăn trúng thứ gì hỏng bụng, căn bản không ngờ là Hoắc Tuy An đã hạ dược.
Thấy cha đẻ mình thành ra thế này, Cố Kiều Kiều có chút da đầu tê dại. Kiếp trước nàng ta cũng từng bị như vậy, nhất định là tên Hoắc lão tam, tên biến thái độc ác đó.
Thế nhưng không có bằng chứng, nàng ta cũng không dám nhắc tới.
“Các ngươi vô cớ đánh người giữa đường, ta phải đi báo quan!”
Hoắc Ngộ An quăng ra một túi tiền:
“Đi đi, kết quả báo quan cùng lắm là bồi thường tiền, nhưng ngươi có ý đồ cưỡng đoạt phụ nữ giữa đường, ngươi xem tới lúc đó ai ngồi tù?”
“Ồ đúng rồi, ngươi có thể đi báo quan, tên tuổi hai anh em ta cho ngươi biết trước.”
Biết được là Nhị công tử và Tam công tử của Hoắc gia ở Trấn Quốc Công Phủ kinh thành, Đoạn Lãng im bặt.
Cha dượng của Cố Vãn Hi lại đứng ra đòi lại công bằng cho nàng sao?
Chẳng phải bảo nàng ăn nhờ ở đẩu không được sủng ái sao? Người Cố gia gạt hắn!
Đáng chết!
Sau khi bọn Hoắc Ngộ An đi khỏi, hộ vệ của hắn cũng đi cà thọt bước tới.
“Công tử, người phải làm chủ cho chúng thần ạ, lũ người này chẳng nói chẳng rằng đã đánh tiểu nhân.”
Làm chủ?
Chính hắn còn chẳng tìm được người làm chủ cho nữa là!
Đoạn Lãng đảo mắt một cái, phát hiện ra mình không bị đánh vào mặt, các hộ vệ cũng không bị, nhất thời lại có chút may mắn.
Không hổ là thế gia tử đệ kinh thành, biết đánh người không đánh vào mặt.
Cố Phong bọn họ hôm qua toàn nhắm vào mặt hắn mà đấm, đáng ghét!
Công tử Công phủ hắn không chọc nổi, nhưng nhất định sẽ không để Cố Phong bọn họ dễ sống!
“Đi, về méch cha mẹ ta, Cố gia khinh người quá đáng!”
...
Sau khi bọn Hoắc Ngộ An trở về, Cố Vãn Hi ngồi trong xe ngựa ngầm hiểu với nhau.
Lần này nàng trở về chúc thọ, cũng chẳng biết những món quà tặng này gã cha tồi có thích hay không, ông ta chắc sẽ “vui vẻ” tới mức ngủ không ngon giấc đâu nhỉ.
Chưa tới chiều tối, Cố Vãn Hi đã trở về Trấn Quốc Công Phủ.
Tới chỗ lão phu nhân ngồi một lúc, Thẩm Nhược Linh liền sai người tới truyền, muốn gặp nàng để hai mẹ con trò chuyện.
“Chủ tử, phu nhân trong lòng vẫn có người đấy, người có muốn thích hợp nũng nịu một chút không? Đừng cái gì cũng một mình tự đối mặt.”
Lãnh Mị quan sát sắc mặt Cố Vãn Hi một chút rồi nhỏ giọng đề nghị.
“Thuộc hạ biết người không trông chờ vào tình yêu của phu nhân, nhưng bà ấy quan tâm người thêm một chút cũng chẳng phải chuyện xấu gì.”
Suy nghĩ một chút, Cố Vãn Hi gật đầu.
Đã chứng kiến bản lĩnh của Cố Kiều Kiều, nàng dĩ nhiên biết đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn.
Nhưng nàng thật sự cũng không làm ra được cái hành vi làm nũng lấy lòng như Cố Kiều Kiều.
Tuy nhiên, sau khi trò chuyện một lúc, Cố Vãn Hi vẫn đem chuyện xảy ra ở Cố gia kể cho Thẩm Nhược Linh nghe.
“Mọi chuyện là như vậy, hi vọng là con suy nghĩ nhiều thôi, có lẽ biểu huynh chỉ đơn thuần uống say đi nhầm phòng mà thôi, các ca ca cũng đã dạy dỗ biểu huynh rồi.”
Thẩm Nhược Linh tức điên người:
“Cha con đúng là càng sống càng thụt lùi!”
Hậu viện nữ tử, ngay cả khách khứa tới ở nhờ cũng không thể đi qua đó, huống chi gia đình có chút của cải đều có hạ nhân canh giữ.
Đoạn Lãng có thể dễ dàng đi qua đó, rõ ràng là có người thả cửa cho hắn.
Bà biết chồng cũ và các con trai không thích con gái lớn, nhưng không ngờ bọn họ lại coi nàng như hàng hóa mà tính kế.
Y hệt như tính kế bà vậy!
Lạnh lòng, Thẩm Nhược Linh không chỉ tức giận mà còn thấy đáy lòng một mảng giá lạnh.
Chuyện này rốt cuộc là ý của một mình chồng cũ, hay là mấy đứa con trai đều có tham gia?
Nếu là vế sau...
Bà nắm lấy tay Cố Vãn Hi, trong mắt rưng rưng giọt lệ:
“Hai mẹ con chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ, từ nay về sau, không bao giờ về Cố gia nữa!”