“Ừm...”
Cố Vãn Hi thực ra không để ý, nhưng Thẩm Nhược Linh không buông bỏ được con cái của mình.
Hai mẹ con nàng ở Quốc Công phủ, Thẩm Nhược Linh nếu như cản trở làm một số chuyện, đối với nàng mà nói cũng khá vướng tay, để bà từng chút một nhìn rõ bộ mặt của người Cố gia cũng tốt.
“Cái gì? Thật vô lý!”
“Hổ dữ không ăn thịt con, Cố Hào Kiệt ông ta sao dám!”
Đó chính là con gái ruột của ông ta a, ông ta lại...
Hoắc Minh Đức nghiến răng nghiến lợi:
“Tên cẩu đông tây này, thật sự là một chút cũng không để Quốc Công phủ chúng ta vào mắt!”
Không chỉ tính kế thê tử kết tóc của mình, còn muốn tính kế cốt nhục ruột thịt, quả thực lang tâm cẩu phế.
“Cha, bình tĩnh! Chuyện này tuyên truyền ra ngoài, đối với danh tiếng của Hi Hi cũng không tốt, sau này đề phòng bọn họ là được.”
Hoắc Ngộ An vừa thấy cha già còn phẫn nộ hơn cả mình, vội bưng trà rót nước an ủi.
Ông xua tay, bảo hai nhi tử rời đi, trước khi đi còn dặn dò một phen.
“Chuyện này tạm thời đừng nói với tổ mẫu các con, kẻo làm bà nội tức giận.”
Uống nước trà rồi, Cố Hào Kiệt vẫn rất tức giận!
“Không được, phải cho lão già đó một bài học!”
Lần trước trong chuyện của Thẩm Nhược Linh, bà không muốn để con cái khó xử, giấu giếm chuyện này, tự mình nhẫn nhịn ủy khuất, một khoảng thời gian rất dài đều sợ nam nhân.
Hi Nhi ngược lại là không bị dọa sợ, nhưng nói không chừng cũng có bóng ma tâm lý!
“Đi, lập tức tìm mấy người tới Bắc An Thành, hung hăng đánh Cố Hào Kiệt một trận cho ta, chuyên đánh vào mặt!”
“Thuộc hạ tuân mệnh!”
Tâm phúc sau khi nhận lệnh, lập tức lui xuống.
Đứng dậy, Hoắc Minh Đức sau đó tìm đến Thẩm Nhược Linh, uyển chuyển nhắc tới chuyện này.
Thái độ của ông kiên quyết mà lại nghiêm túc.
“Tên họ Cố này thật không phải thứ gì tốt, Hi Nhi bây giờ là nữ nhi của ta, chung thân đại sự của con bé do chúng ta làm chủ, không đến lượt ông ta chỉ tay năm ngón!”
“Bên phía nương, sau này sẽ chọn nhà tốt cho Hi Nhi, nàng yên tâm đi.”
Thẩm Nhược Linh cảm động, người hiện tại thật sự tốt hơn chồng cũ quá nhiều, ông ấy thật sự coi A Hi như con ruột.
“Ừm, thiếp biết, thiếp tuyệt đối không cho phép ông ta làm bậy!”
Cho dù ông ta là cha ruột của A Hi.
Lúc hòa ly, hai mẹ con nàng là cầm thư đoạn thân! Cho dù gia phả không xóa tên, cũng không chi phối được hai người các nàng.
Giờ phút này, Thẩm Nhược Linh vẫn có chút may mắn vì ngày đó đã lấy được thư đoạn thân.
Nhưng nghĩ như vậy, không khỏi nghĩ đến tiểu nữ nhi Cố Kiều Kiều ở lại Cố gia.
Bà lo lắng Cố Hào Kiệt sẽ vì tiền đồ mà tính kế tiểu nữ nhi, nhưng bà không tiện nói đón Cố Kiều Kiều qua đây.
Một là ả không muốn, hai là Hoắc Minh Đức cũng thẳng thắn bày tỏ thái độ, mình không quá thích tiểu nữ nhi của bà.
“Đang nghĩ gì mà nhập thần vậy? Là không tin lời vi phu nói sao?”
Hoắc Minh Đức khó hiểu nhìn bà.
Trong lòng thê tử vẫn giấu chuyện, có rất nhiều điều đều không muốn nói với ông.
“Thiếp tin, thiếp chỉ là lạnh lòng, không ngờ ông ta tuyệt tình đến mức độ này...”
Thẩm Nhược Linh né tránh chủ đề.
Có lẽ là bà lo xa rồi, chồng cũ và ba đứa con trai đó đối xử với Kiều Kiều là cực tốt, bà không cần bận tâm phần này.
Chân trước Cố Vãn Hi trở về kinh thành, chân sau ba huynh muội bọn người Cố Phong cũng vào thành, đi tới tiệm son phấn đã mua bận rộn.
Mục đích của bọn họ là muốn kinh doanh tiệm son phấn thật tốt, kiếm một khoản lớn vào ngày Trung thu này!
“Hôm nay kinh thành thật náo nhiệt a!”
Trước đây bọn họ đều là ngày hôm sau Trung thu mới vào kinh thành, không được chứng kiến sự phồn hoa của kinh thành.
Bọn họ theo cha vào Bắc An Thành, tưởng rằng nơi đó đã coi như phồn hoa, nay chứng kiến qua rồi, bọn họ không muốn rời đi.
“Mau, lau sạch bậc thềm trước cửa đi, đừng làm bẩn chân khách!”
Cố Thắng phân phó tiểu tư làm tạp vụ của cửa tiệm.
Những người này vốn dĩ là của cửa tiệm, nói là bọn họ tay chân lanh lẹ, Cố Thắng lười đi tìm người, liền giữ bọn họ lại.
Mấy người không tình nguyện lắm nhìn hắn một cái, lề mề chậm chạp đi làm việc.
Thời gian từng chút một trôi qua.
Bách tính đi lại trên phố ngày càng nhiều, nhưng khách hàng nguyện ý bước vào tiệm son phấn lác đác không có mấy.
“Không đúng a Nhị ca, đệ thấy các cửa tiệm nhỏ khác khách hàng đều rất đông, chỗ chúng ta lại...”
Cố Trạch đi tìm hiểu tình hình một chút rồi trở về, thần sắc sầu lo.
Đúng dịp lễ tết, nữ quyến lên phố rất nhiều, cho dù là bách tính bình thường xung quanh kinh thành, cũng sẽ có trưởng bối dẫn nữ quyến vào kinh, mở mang kiến thức.
Theo lý mà nói, khách hàng hẳn là rất đông mới phải.
“Phải có người rao hàng, chào khách!”
Cố Kiều Kiều đề nghị.
Nói chuyện quá lớn tiếng còn kéo đến khóe miệng, hôm đó bị Đoạn Lãng tát một cái, mặt đến hôm nay vẫn còn hơi sưng.
Ánh mắt Cố Thắng quét qua, nhìn về phía tiểu nhị trong tiệm:
“Hai người các ngươi đi chào khách.”
Hai người chỉ vào mặt mình:
“Đông gia, không phải chúng ta không muốn, chúng ta có thể làm được sao? Đừng để khách hàng ghét bỏ bỏ đi.”
Hai người này tướng mạo bình thường, nữ nhân gia đều là yêu cái đẹp, nhìn thấy bọn họ sợ là đều không muốn bước vào cửa.
“Xem ra phải tuyển một nữ quản sự mới được.”
Cố Thắng thầm quyết định.
Thực ra, chuyện này không liên quan lớn đến việc có nữ quản sự hay không, bọn họ muốn mở cửa tiệm, lại không tạo thế.
Kinh thành nhiều con phố như vậy, đồ mua bán nhiều vô kể, bách tính tự nhiên sẽ không chú ý tới cửa tiệm mới mở này.
“Có khách tới, vị khách quan này mời vào trong.”
Nhìn thấy mấy huynh muội bọn họ đứng trong cửa, một phụ nhân khoác tay hai nữ tử bước vào, hung hăng nhìn bọn họ mấy cái.
“Son phấn ở đây bán thế nào a, đều có những loại nào cho chúng ta xem thử.”
“Có thể thử không?”
Cố Trạch là người hiểu cách sử dụng những son phấn hương liệu này, lập tức lấy ra loại phù hợp cho bọn họ thử.
Hiệu quả là hài lòng, vừa hỏi giá, lại bán khá đắt, lập tức nhíu mày.
“Đắt như vậy a, có quà tặng kèm không? Ví dụ như son phấn hoặc hương liệu lọ nhỏ.”
Quà tặng kèm?
Bọn người Cố Thắng có chút ngớ người, bọn họ chưa từng cân nhắc qua.
“Vậy thôi, không mua nữa nương, con nghe Thúy Hoa nói, cửa tiệm ả thường đi giá cả rẻ, còn tặng khăn trơn, mua một hộp son phấn ở đây, chúng ta ở bên đó có thể bán hai hộp, lọ còn to!”
Nói xong, ba người rời đi, Cố Thắng cũng không tiện cản.
Cửa tiệm không có việc làm ăn, bọn họ đều chưa từng điều tra bối cảnh, muốn thu hút khách hàng, chắc chắn phải tặng không một số thứ, tạo thế trước, nhưng bọn họ đều không biết cũng không đi trêu chọc nghe ngóng.
Vị trí chỗ này không tính là tốt, cửa tiệm là lớn, nhưng bản thân tiệm son phấn này cũng không phải vì mục đích kinh doanh son phấn.
Đáng tiếc Cố Thắng cũng không biết tình hình, hắn nhíu chặt mày, lập tức sai tùy tùng trong tiệm đi mua khăn trơn về làm quà tặng kèm.
“Đông gia, mua bao nhiêu?”
Tùy tùng xòe tay nhìn về phía hắn.
Khóe miệng Cố Thắng giật một cái, có chút không nỡ lấy ra mười lượng bạc:
“Có thể mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu!”
Việc làm ăn này là làm lâu dài, quà tặng kèm chắc chắn không thể thiếu.
Quà tặng kèm đi mua rồi, phải có người chào khách, bọn họ không hẹn mà cùng dồn ánh mắt lên người Cố Kiều Kiều.
“Ca, muội không được đâu, huynh xem mặt muội này, quay đầu người không biết còn tưởng là son phấn hương liệu có vấn đề.”
Ả lấy cớ mặt sưng, không muốn rao hàng.
Trong lòng thì lại là một suy nghĩ khác, ả tương lai là người muốn làm Thái tử phi, sao có thể giống như vứt đầu lộ mặt làm loại chuyện có ngại thân phận này.
Cố Phong nhíu mày:
“Ta là đích trưởng tử Cố gia, sang năm phải tham gia khoa cử, tương lai là người muốn đi theo quan trường, sau này đồng liêu nếu nói ta đầy mùi tiền, không tốt biết bao.”
Trên thành tích chính trị bị thêm một nét nhơ không tốt, hắn mới không cần.
Lúc ánh mắt rơi lên người Cố Thắng, hắn cứng cổ.
“Làm gì có đạo lý đông gia đích thân chào khách, A Trạch, vẫn là đệ làm đi.”