“Mấy người cũng nói bậy, tại sao ta lại không thể?”
Cố Vãn Hi ngữ khí thần thái đều vô tội.
Rõ ràng nàng chỉ nói chuyện một cách nhẹ nhàng thản nhiên, nhưng ba người này nhìn nàng bằng ánh mắt kinh hoàng cực điểm.
“Chúng ta... là nghe người ta nói, nhưng không biết là ai nói ra. Chúng ta không bao giờ dám nữa đâu, Cố cô nương, cô đừng chấp nhặt với chúng ta.”
Người nữ nhân này có chút tà môn, tại sao những chuyện vô cùng ẩn mật như vậy nàng lại có thể biết được chứ.
“Mấy người bị người ta lợi dụng rồi. Ở thư viện này, tiểu thư nhà ta chưa từng kết oán với ai, ai ngứa mắt với nàng, mấy người còn không đoán ra sao?”
Nhờ Lãnh Mị nhắc nhở, bọn họ lập tức nhớ ra ngay.
“Cố Kiều Kiều?”
Tuy rằng nàng ta biểu hiện không rõ ràng, nhưng cùng là nữ tử, bọn họ vẫn nhìn ra được sự chán ghét của Cố Kiều Kiều dành cho Cố Vãn Hi.
Vừa nghĩ tới việc bản thân bị lợi dụng, bọn họ liền tức giận hừng hực.
“Đừng nghĩ tới việc đi chất vấn, hỏi thì nàng ta cũng không thừa nhận đâu. Niệm tình mấy người bị người ta lợi dụng, chuyện truyền tin đồn này ta không chấp nhặt nữa, nhưng mấy người phải giúp ta làm một việc.”
Ba người nhìn nhau:
“Việc gì, xin Cố cô nương cứ nói.”
“Nội dung không đổi, tên của ta đổi thành nàng ta, hiểu chưa?”
Sống lại một đời, nàng tuân thủ một nguyên tắc làm việc, đó chính là có ân báo ân có oán báo oán, có qua có lại!
Cố Kiều Kiều bịa đặt mình và các ca ca quan hệ không mờ mờ nhân nhung, không thể đưa ra ánh sáng, vậy thì hãy để nàng ta tự mình trở thành chính tin đồn đó đi.
“Nhưng mà, như vậy không tốt lắm đâu?”
Sự chiều chuộng của ba huynh đệ dành cho Cố Kiều Kiều, ai ai cũng thấy rõ, còn tốt hơn cả tình cảm huynh đeme ruột thịt thông thường. Ai biết được có phải là tình cảm huynh đệ đơn thuần hay không.
Giọng nói trêu tức của Hoắc Tuy An vang lên:
“Có gì không tốt đâu, ta thấy tốt lắm mà?”
!
“Hoắc Tam công tử, chúng ta, chúng ta...”
Mấy người nhìn con nhện trong tay áo trái của Hoắc Tuy An, bên trong có con màu đỏ màu đen còn có con có hoa văn. Nhìn lại bên tay áo phải lại còn có bò bọ cạp.
Bọn họ nuốt nước bọt ực một cái.
Cái thứ này mà xuất hiện trên giường của bọn họ, bọn họ sẽ bị dọa chết mất.
“Chúng ta làm theo.... Đúng, làm theo!”
Rút cuộc xếp thành một hàng ngang từ từ nhích ra xa, sau đó vù một cái chạy biến mất hút.
Hoắc Tuy An nhướng mày, trong lòng thấy tiếc nuối.
Từ chối thì tốt biết mấy, như vậy hắn có thể đầu độc cho bọn họ câm luôn!
Đều là tiểu cô nương, cái miệng sao lại độc ác như vậy chứ, chẳng giống muội muội nhà mình chút nào, thật là đáng yêu.
“Tam ca ca, sao huynh lại tới đây?”
Cố Vãn Hi bảo bọn họ giúp mình truyền tin đồn, cũng coi như là nhân quả rõ ràng, đồng thời còn có thể khiến Cố Kiều Kiều tự làm tự chịu.
“Nghe thấy có kẻ nhai lưỡi, ta sợ muội chịu uất khuất nên qua đây xem sao.”
Phong Tức lặng lẽ nhìn bầu trời, trên đường tới đây, nhện và bò bọ cạp của chủ nhân nhà mình đã cắn không ít học tử rồi.
Không đến mức trúng độc chết người, nhưng vết thương sẽ vừa đau vừa ngứa suốt mấy ngày liền.
Hắn siêu che chở người nhà.
“Cảm ơn Tam ca ca đã quan tâm, ta không phải là người ngồi chờ chết.”
Lúc này, tiếng chuông của thư viện vang lên.
Phu tử của thư viện dùng loa thông báo, thư viện tiếp theo sẽ cho nghỉ hai ngày.
Đại biểu tuyển chọn võ cử, Lộc Minh Thư Viện có một nhóm học tử văn võ song toàn cũng phải lên đường tham dự.
Thư viện năm nay phá lệ cho toàn bộ học tử nghỉ hai ngày, có thể tới xem thi đấu.
“Trùng hợp quá rồi còn gì, Lam Chiến cũng tham gia, chúng ta vừa hay xuống núi xem cậu ấy thể hiện thôi.”
Người bạn hiếm hoi của Hoắc Tuy An ở thư viện, Lam Chiến là một trong số đó, giờ có thời gian, đương nhiên là phải đi cổ vũ khí thế cho cậu ta rồi.
“Được thôi, chúng ta về nhà.”
Cố Vãn Hi và Hoắc Tuy An lập tức lên xe ngựa xuống núi, thẳng tiến về phía diễn võ trường.
Tuyển chọn võ cử tổng cộng kéo dài ba ngày, ngày cuối cùng rất quan trọng, hai ngày trước đều là sơ tuyển, buổi sáng đông người, buổi chiều là những người có thân thủ tốt hơn thắng cuộc.
“Hi Hi!”
Tại lối vào diễn võ trường, hai chiếc xe ngựa vô tình chạm mặt, thấy Cố Vãn Hi, Lăng Vũ Vi và Nguyễn Thanh Sương hớn hở xúm lại.
Hôm nay hai người bọn họ cũng tới, bọn họ không có bằng hữu thân thích nào tham gia, chỉ đơn thuần là muốn mở mang tầm mắt.
Dùng lời của Nguyễn Thanh Sương mà nói thì chính là, trước đây xem nam nhân quá ít, tầm mắt hẹp hòi.
“Như Vi Vi tỷ này, tỷ ấy cần phải xem nhiều hơn nữa, lau sáng con mắt ra! Nâng cao tầm mắt lên!”
Lăng Vũ Vi dở khóc dở cười:
“Tỷ là tỷ muội, tỷ nói cái gì cũng đúng. Đi thôi, tỷ mang theo rất nhiều món ăn ngon ở quê nhà, ngon lắm, Hi Hi chút nữa muội cũng nếm thử xem.”
“Được thôi.”
Cố Vãn Hi không từ chối, cùng hai người bọn họ sánh bước đi vào trong.
Hoắc Tuy An và huynh trưởng của hai người ngầm hiểu trao đổi ánh mắt, đi theo sau lưng bọn họ.
Cố Phong nhìn Lăng Vũ Vi, ánh mắt nóng bỏng:
“Là Lăng Huyện chủ!”
Khí chất, cách ăn nói cùng với diện mạo của nàng đều đúng gu của Cố Phong, lần nào gặp hắn cũng xao xuyến, tiếc là mấy lần trước để lại ấn tượng không tốt, đối phương căn bản không thèm bận tâm tới hắn.
“Anh, đợi anh đỗ Trạng nguyên rồi, cưới công chúa quận chúa còn thừa sức, khu khu một huyện chủ thì có gì to tát đâu chứ?”
Cố Kiều Kiều ghen tị vì Cố Vãn Hi có quý nữ kinh thành làm bạn thân, miệng lại ra vẻ coi thường.
Được câu nói này của muội muội thức tỉnh, Cố Phong âm thầm nắm chặt tay.
Đúng vậy, hắn có tài học có bản lĩnh, kỳ thi Hương sang năm nhất định sẽ nở mày nở mặt, chắc chắn có thể cưới được đích nữ thế gia tốt hơn Lăng Vũ Vi!
Hai huynh đệ bước nhanh về phía trước, nhìn thấy Lam Chiến đang từ biệt Hoắc Tuy An bọn họ, đi thẳng về phía diễn võ trường.
“Ơ, kỳ lạ thật, sao huynh ấy lại tới đây?”
Trong ấn tượng, kiếp trước Lam Chiến không hề tới tham gia tuyển chọn võ cử, nghe nói là bị thương, dẫn tới võ công mất sạch, kiếp này sao huynh ấy lại không làm sao? Cố Kiều Kiều khẽ nhíu mày.
Trong lòng nàng ta bất an, kiếp này có quá nhiều chuyện không giống như trước, nhưng nàng ta tin tưởng vào bản lĩnh của ca ca nhà mình!
“Thái tử điện hạ giá lâm!”
Lúc này, xe ngựa của hoàng gia đã tới, vừa nhìn thấy Tiêu Dân An, vệ sĩ ở lối vào vội vàng hành lễ, người dân vào xem thi đấu lần lượt quỳ xuống.
Cố Vãn Hi và Hoắc Tuy An đã đi phía trước buộc phải dừng bước, đồng thời quay người lại hành lễ.
“Chư vị bình thân, không cần đa lễ.”
Nhị hoàng tử Tiêu Dân An, cũng chính là Thái tử hiện tại, dẫn theo các võ quan phía sau, vô cùng uy phong.
Nhìn thấy hắn, Cố Kiều Kiều phấn khích vô cùng.
Kiếp trước, nàng ta suýt chút nữa là cùng hắn bái đường thành thân, đều tại con mụ điên Cố Vãn Hi kia hạ dược bọn họ, khiến bọn họ bỏ mạng trong biển lửa.
Kiếp này, nàng ta không muốn làm Thái tử trắc phi, mà phải là Thái tử phi!
Cố Kiều Kiều hưng phấn đến mức hai má ửng hồng, ánh mắt tràn ngập ái mộ và khao khát, tới mức không kiềm chế được mà nháy mắt đưa tình với Tiêu Dân An.
“Ừm?”
Thừa hưởng diện mạo của cha mẹ, nàng ta trông rất xinh đẹp, lúc này lại chứa đựng muôn vàn tình cảm.
Sau khi Tiêu Dân An chú ý tới, ban đầu là nhíu mày, thấy nàng ta như vậy, liền trao cho Cố Kiều Kiều một ánh mắt mỉm cười, một lúc sau mới thu hồi lại.
“Anh, thấy chưa, Thái tử điện hạ nhìn em rồi kìa!”
Yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Đúng vậy, hắn nhất định là đã yêu mình từ cái nhìn đầu tiên rồi! Tiếc là thân phận hiện tại của nàng ta vẫn chưa xứng với hắn.
“Điện hạ, mời.”
Các võ quan và Tiêu Dân An đi về phía trước, khi đi qua bên cạnh Hoắc Tuy An, hắn dừng bước, ánh mắt rơi trên người Cố Vãn Hi.
Cố Kiều Kiều đứng xa xa nhìn, lập tức hả hê giễu cợt.
Kiếp trước nàng ta với tư cách là đại tiểu thư Trấn Quốc Công Phủ, Thái tử cũng không mấy thích mình, kiếp này là Cố Vãn Hi, nàng ta chắc chắn cũng sẽ bị ghét bỏ.
“Ngươi chính là Cố Vãn Hi, nghe nói ngươi với Hoàng tỷ quan hệ khá tốt?”