Thiếu Nữ Huyền Học: Trọng Sinh Vả Mặt Cực Phẩm, Làm Nũng Trong Lòng Thế Tử

Chương 240: Con Trai Huyện Lệnh Không Cúi Đầu

Trước Sau

break
Cố Vãn Hi khẽ nhíu mày, ánh mắt của tên này khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Trong lòng bất mãn, nhưng bề ngoài lại không hề biểu lộ ra.
“Không dám nhận, tất cả đều nhờ Trưởng công chúa thương yêu.”
Hoắc Tuy An cảnh giác nhìn Tiêu Dân An, bất động thanh sắc che chắn trước mặt Cố Vãn Hi.
“Điện hạ, hóa ra kỳ tuyển chọn võ cử lần này là do ngài chịu trách nhiệm giám sát sao?”
Tiêu Dân An nhìn Hoắc Tuy An, bất động thanh sắc nới rộng khoảng cách.
Thằng ranh này xui xẻo quá nặng, Trấn Quốc Công Phủ sao lại thả hắn ra ngoài vậy?
“Điện hạ sao lại ở đây, tuyển chọn võ cử đã kết thúc rồi sao?”
Cách đó không xa, Hoắc Lâm An dắt ngựa đi tới, ngữ khí lơ đãng.
Đến trước mặt Tiêu Dân An, hắn mới hành lễ:
“Hạ quan, bái kiến Thái tử điện hạ.”
“Bổn thái tử cũng mới tới, Hoắc Thiếu khanh cũng tới xem náo nhiệt, cùng đi nhé?”
“Điện hạ xin mời trước.”
Hoắc Lâm An không kiêu ngạo không siểm nịnh đứng sang một bên, rõ ràng là bề bề thần tử, nhưng về mặt khí chất lại không hề thua kém, thậm chí còn có chiều hướng áp đảo đối phương.
Tiêu Dân An khẽ phất tay áo, đại phong bước đi.
Sau khi nhìn Cố Vãn Hi một cái, Hoắc Lâm An không nói gì thêm, cùng đám võ quan kia rời đi.
Hôm nay tuyển chọn võ cử, hắn với tư cách là Đại Lý Tự Thiếu khanh, nếu gặp được nhân tài tốt, cũng sẽ giơ cành oliu ra, chiêu mộ đối phương vào Đại Lý Tự.
Những võ tướng lợi hại kia cũng sẽ chú ý, sau đó thu nhận dưới trướng để bồi dưỡng.
Không giống như khoa cử, nhìn thứ hạng để định tương lai, có thể nói, đối với những người tham gia tuyển chọn võ cử mà nói, cơ hội rất nhiều.
“Lại không giống rồi!”
Cố Kiều Kiều đứng xa xa nhìn về hướng Cố Vãn Hi bọn họ, hai tay nắm chặt, tức giận bất bình.
Thái tử điện hạ sao lại chủ động hỏi chuyện Cố Vãn Hi chứ, cái hũ nút đó, nàng ta lấy đâu ra tư cách.
“Kiều Kiều, em nói cái gì vậy, cái gì mà không giống?”
Cố Phong mặt đầy không hiểu, muội muội từ khi tới kinh thành, thỉnh thoại lại lẩm nhẩm những lời hắn nghe không hiểu.
“Không, không có gì, chúng ta mau đi xem Nhị ca đi.”
Chỉ là tò mò hỏi chuyện thôi mà, Thái tử sẽ không thích loại nữ nhân mộc mạc khô khốc như Cố Vãn Hi đâu!
Hơn nữa, Trấn Quốc Công Phủ chính là cái gai trong mắt Thái tử, bọn họ là không thể đứng cùng một trận tuyến được.
“Tuyển chọn võ cử, tiếp tục!”
Những đệ tử võ học thắng cuộc buổi sáng, cùng thi đọ sức với những người tài danh bên ngoài như Cố Thắng.
Đầu tiên bắt đầu là cuộc hỗn chiến đại loạn, trên đài lôi đài giữ lại số lượng người nhất định, kẻ nào không muốn thất bại thì chỉ có thể loại bỏ người khác.
Một lần ra trận năm mươi người, mười người trụ lại cuối cùng sẽ thắng cuộc.
Sau đó là cưỡi ngựa bắn cung, tiếp đó là giữ lôi đài, ai đánh bại nhiều đối thủ nhất sẽ xếp hạng theo đó.
Người thắng cuộc sẽ tiếp tục so tài, Lam Chiến rất xuất sắc, Cố Thắng thì bình bình thường thường, còn không bằng kiếp trước, dựa vào tiểu xảo lề mề ở lại cuối bảng.
“Nhị ca làm sao vậy, dạo này mệt quá sao? Biểu hiện này cũng quá...”
Cố Kiều Kiều kỳ vọng bao nhiêu thì giờ phút này thất vọng bấy nhiêu.
Nhìn vóc dáng lực lưỡng có sức mạnh, nhưng ra chiêu lại cho người ta cảm giác như đấm vào bông, không có lực, tốt nước sơn chứ không tốt gỗ.
“Anh cũng không biết chuyện gì xảy ra, có lẽ là do lười luyện tập?”
Cố Phong nhíu chặt mày, lòng không khỏi treo ngược lên, hôm nay nếu thất bại thì không thể vào vòng trung tuyển ngày mai, càng miễn bàn tới vòng chung kết.
Chỉ có Cố Trạch hiểu rõ nguyên do, hắn mím chặt môi không nói, chỉ sợ bản thân lỡ miệng.
Nhị ca hắn đã phá giới rồi, chìm đắm trong tửu sắc, thận khí hao tổn nghiêm trọng, tuy rằng hôm qua hôm nay đều dùng dược thiện bồi bổ, nhưng trong thời gian ngắn căn bản không thể bù đắp lại được.
“Em nhìn kìa, Nhị ca thắng rồi đó, đừng lo lắng.”
Cho tới khi cuộc so tài hôm nay kết thúc, xác định được những người thắng cuộc, Cố Trạch mới âm thầm thở phào một hơi.
Cố Thắng có chút bực bội và uất hận, đi tới chỗ nghỉ ngơi, Cố Kiều Kiều bưng trà rót nước, nhưng vẫn không quên trách móc.
“Nhị ca, có phải anh không chịu chăm chỉ luyện võ không?”
Kiếp trước hắn thể hiện rất tốt, thuộc hàng trung thượng lưu, kiếp này kém xa quá rồi!
Nếu không nhờ hắn xóc lại tinh thần, có mấy lần suýt chút nữa là bị người ta loại rồi.
“Anh đương nhiên là có luyện võ rồi, chỉ là vì chuyện cửa tiệm làm anh lo lắng quá nên ngủ không ngon thôi.”
Cố Thắng ưỡn cổ phản bác:
“Nếu A Hi chịu giúp chúng ta một tay thì anh cũng không vì thế mà phân tâm!”
Đều tại nó!
“Đúng vậy, A Hi làm ảnh hưởng tới tâm trạng của Nhị ca, Kiều Kiều em đừng nói nữa. Lát nữa trở về, Nhị ca nghỉ ngơi cho tốt, nghỉ ngơi tốt rồi ngày mai nhất định có thể thắng cuộc.”
Cố Trạch giúp đỡ gỡ gạc, đánh trống lảng sang chuyện khác.
“Đại ca, đi thôi, em vừa hay quen biết một số đệ tử thế gia, chúng ta qua đó làm quen với người ta một chút.”
Lúc này, trong số những nữ tử tới xem, có một số là ở Lộc Minh Thư Viện, với Cố Kiều Kiều cũng có thể nói chuyện được đôi câu, liền tụ tập một chỗ trò chuyện.
Đang trò chuyện, nàng ta phát hiện ra một gương mặt hơi quen quen.
“Đây là...”
Nàng ta nhớ ra rồi!
Người này chính là kiếp trước đã thu nhận Nhị ca dưới trướng, sau đó dẫn hắn đi dẹp cướp lập công, từ đó Đại ca ở trong quân ngũ mới nổi danh, tiền đồ bắt đầu rộng mở.
Nhưng nàng ta lại không nhớ ra Nhị ca làm sao móc nối được với hắn, xem ra, chỉ có thể để nàng ta đi đẩy thuyền thôi!
Nghĩ tới đây, Cố Kiều Kiều tìm cớ tách khỏi đám nữ học tử đang tụ tập kia.
Nàng ta muốn Cố Thắng đi cùng mình, nhưng hắn lại không kiên nhẫn.
“Em bảo anh đi nịnh bợ một tên tướng nhỏ sao? Anh là con trai huyện lệnh đường đường chính chính, anh không đi!”
Nhìn hắn lì lợm như đá, Cố Kiều Kiều tức đến dậm chân, thôi vậy, vẫn là tự mình đi dò hỏi trước.
Nàng ta canh đúng thời cơ, đơn độc tìm tới vị tướng nhỏ này.
“Vương thủ lĩnh.”
“Cô là?”
Đối phương nghi hoặc liếc nhìn nàng ta một cái, thần sắc trở nên ôn hòa.
“Ta chỉ là một võ tướng nhỏ thôi, cô nương nếu không chê thì gọi ta một tiếng Vương đại ca, cô có chuyện gì sao?”
Các cô nương tới đây hôm nay, hoặc là trong nhà có thân thích tham gia tuyển chọn võ cử, hoặc là những quý nữ thế gia kia.
Cô nương trước mặt này ăn mặc vẫn khá cầu kỳ, không phải quý nữ thế gia kinh thành, nhưng gia cảnh cũng không quá tệ.
“Vương đại ca, là thế này, Nhị ca của em cũng tham gia tuyển chọn võ cử rồi, huynh ấy là thí sinh số 886, nếu sau này vào quân ngũ, Vương đại ca có thể chiếu gố một hai được không.”
“Nhị ca của cô?”
Cố Kiều Kiều e ấp mỉm cười:
“Đúng vậy, chúng em tới từ Bắc An Thành.”
Hắn ở trong quân ngũ cũng tính là một vị thủ lĩnh nhỏ trăm người, có mặt có mũi, sau này trong số những người thắng cuộc này, chiếu gố người quen một chút cũng không phải là không thể.
“Chuyện này hả, ta cần phải suy nghĩ một chút đã.”
Vương Nhị Ma dâm dật mỉm cười, tiến lại gần Cố Kiều Kiều.
Nàng ta trong lòng bất mãn, nhưng vẫn nở nụ cười với hắn, điều này trong mắt Vương Nhị Ma chính là nàng ta chủ động sà vào lòng.
“Cô nương, cô họ gì? Đã đính hôn chưa?”
Trong lúc hỏi han, hắn tiện tay sờ vào tay Cố Kiều Kiều một cái.
Đối phương áp lại quá gần, có một mùi mồ hôi hôi hám, cộng thêm việc hắn giở trò tay chân, theo bản năng, Cố Kiều Kiều giơ tay tát cho hắn một phát.
“Hầy, con điếm này, tìm ăn đòn!”
Cơn tức bộc phát trong lòng Vương Nhị Ma, hắn ôm chầm lấy Cố Kiều Kiều, đồng thời bịt miệng nàng ta lại rồi lôi xềnh xệch vào góc hẻo lánh.
!
Cứu mạng!
Cố Kiều Kiều sợ hãi không thôi liều mạng vùng vẫy, nàng ta hối hận vì đã một mình đi tìm Vương Nhị Ma.
“Bốp!”
Lúc này trên đầu Vương Nhị Ma bị một viên đá đập trúng, cơn đau khiến hắn dừng lại hành động.
“Ghen tị, nhìn thấy Đại công chúa mà còn không mau hành lễ?”
Phò mã Lạnh Hòa bên cạnh Tiêu Yên Nhiên cất lời, Vương Nhị Ma mặt mũi trắng bệch, lập tức quỳ xuống.
“Tiểu nhân bái kiến Công chúa điện hạ.”
“Cút!”
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương