Sống lại một đời, quỹ đạo vận mệnh của rất nhiều người đã khác xa với những gì nàng ta biết ở kiếp trước.
Cảm giác này ngày càng khiến Cố Kiều Kiều cảm thấy bất an.
Chẳng lẽ là do bọn họ nuông chiều để Cố Thắng làm kinh doanh, phân tán năng lượng nên không chịu luyện võ đàng hoàng?
Đúng vậy, chắc chắn là như thế rồi.
Tham nhiều thì không tiêu hóa nổi mà.
Là do nàng ta quá đường đột rồi.
“Kiều Kiều, Nhị ca thể hiện đâu đến nỗi nào chứ, sao muội lại có nét mặt đó?”
Cố Thắng cũng biết biểu hiện của mình có chút không như mong đợi, nhưng hắn không muốn thừa nhận, càng không muốn nhìn thấy ánh mắt khiến hắn khó chịu kia.
Nghe vậy, Cố Kiều Kiều lập tức nở nụ cười tươi rạng rỡ.
“Nhị ca, muội làm gì có, muội chỉ đang suy nghĩ xem nên chuẩn bị món gì ngon để ăn mừng cho huynh thôi, hai ngày nay huynh tỉ thí với bọn họ chắc là mệt mỏi lắm rồi.”
Nghe nàng ta nói như vậy, nét mặt Cố Thắng mới giãn ra đôi chút.
“Tới tửu lầu đi, đánh một bữa thật đã đời!”
Nghỉ ngơi vài ngày xong, nếu bọn họ quyết định gia nhập quân đội thì sẽ phải vào quân doanh huấn luyện.
Cuộc tuyển chọn Võ cử diễn ra trên khắp cả nước, cái lợi ở kinh thành là được gia nhập quân doanh gần kinh thành, ngay dưới chân Thiên tử.
Tuy nhiên, với tư cách là võ sĩ bình thường vào quân doanh thì cũng phải làm từ tên lính quèn đi lên, không giống như thế gia võ tướng đào tạo ra con em mình.
“Nhưng mà, bây giờ chúng ta phải tiết kiệm tiền...”
Cố Phong tỏ vẻ do dự.
Hắn không biết kiếm tiền, lúc này không có tự tin, theo lý mà nói, là đại huynh thì đệ đệ thể hiện tốt, đãi khách phải là hắn mới đúng.
Nhưng tiền tiêu vặt gia đình cho hắn chỉ đủ ăn hai bàn thức ăn, hắn còn phải giữ lại để chi tiêu khi trở lại thư viện nữa.
“Không sao, huynh có tiền!”
Trước khi tham gia tuyển chọn Võ cử, hắn mới kiếm được một khoản phí vất vả, tuy bị sơn trang trích mất bốn phần nhưng hắn vẫn còn tiền.
Thấy hắn tự tin như vậy, Cố Phong cũng không nói thêm gì nữa, Cố Trạch càng là hăng hái hầu hạ xung quanh.
Ở một diễn biến khác, Lam gia cũng đang ăn mừng cho Lam Chiến.
Hắn thể hiện rất xuất sắc, tuy không bằng con em thế gia võ tướng nhưng cũng coi như có điểm sáng.
Cộng thêm việc gia đình bỏ tiền ra thu xếp cho hắn, một vị võ tướng đã cho hắn làm Đội trưởng nhỏ.
Dẫn dắt mười tân binh, vừa vào quân doanh là được rèn luyện ngay.
“Lão gia, công tử, kẻ ở trong tù đã biết sự thật rồi, đang gào thét dữ dội lắm, có cần thuộc hạ đi hối thúc giải quyết sớm hay không?”
Vì chuẩn bị đầy đủ, chứng cứ thu thập được cũng nhiều, ngay sáng hôm nay vụ án này đã được mở phiên tòa xét xử.
Những tên thủ phạm như Liễu Tư Minh không tránh khỏi kết cục bị chém đầu, gã cũng từ đó mà biết được mẫu thân ruột của mình lại là Đại tiểu thư bị thất lạc của Lam gia.
Lam lão gia tử liếc nhìn phu nhân nhà mình rồi lại nhìn đứa con trai.
Ánh mắt ông u ám.
“Đã gào thét thì cắt lưỡi nó đi!”
“Muốn chúng ta mủi lòng sao, nằm mơ đi!”
Con gái ông đã chịu bao nhiêu khổ cực ở nhà bọn họ, giá như bọn họ đối xử tử tế thì ông cũng có thể rủ lòng thương.
Nhưng mà, nơi nghèo sơn ác thủy toàn sinh ra lũ gian dâm, tên tiểu tử này ở kinh thành bịa đặt thân thế của mình, lại còn hại biết bao nhiêu cô gái vô tội, gã lấy quyền gì mà đòi nhận sự cảm thông.
“Tổ phụ đừng giận, giận hỏng mất cơ thể thì không đáng đâu.”
Lam Chiến vội vã châm trà cho tổ phụ nhà mình.
Tình cảm huyết thống cái gì chứ, phải có tình thì mới sâu đậm được, những gì bọn chúng đã làm với cô cô của hắn là không thể tha thứ!
Sự tồn tại của Liễu Tư Minh chỉ để nhắc nhở cô cô về số phận thảm thương trong quá khứ, gã không đáng có được tình mẫu tử, càng không xứng có bất kỳ liên quan nào tới Liễu gia bọn họ.
Đến ngày chuẩn bị trở lại thư viện, đám người Cố Thắng nhận được tin tốt, trong lúc kích động bọn họ quyết định cáo xin nghỉ một ngày, ngày hôm sau mới trở lại thư viện.
Vụ án đã xong, bọn họ chỉ cần nộp tiền phạt là có thể tiếp tục kinh doanh cửa hàng.
Bị phạt là vì mấy tên bồi bàn trong cửa hàng của hắn là tay chân của Liễu Tư Minh, gã tuy bị che mắt nhưng cũng có nghi vấn biết mà không báo.
Thứ hai, cửa hàng này trốn thuế, lúc hắn tiếp quản cửa hàng cũng tiếp quản luôn khoản thuế này, bắt buộc phải do hắn trả.
Lần này, tiền vất vả kiếm được suốt một đêm đã đem nộp phạt hết sạch.
“Nhị ca, hay là cửa hàng này tạm thời gác lại đã? Huynh cứ tới quân doanh rèn luyện trước đi, bên trong có một người tên là Vương Nhị Ma có chút bản lĩnh, huynh có thể...”
Cố Kiều Kiều còn chưa nói xong đã bị Cố Thắng ngắt lời.
Hôm qua cha gửi người mang tới thư nhà và lời nhắn, dặn dò hắn nhất định phải tới quân doanh rèn luyện cho tốt, hắn đã bực bội lắm rồi.
“Nói đủ chưa, ta làm việc cần tới lượt muội sắp xếp à?”
Cố Kiều Kiều nghẹn lời, tủi thân muôn phần.
“Nhị ca, muội không có ý gì khác, muội chỉ là...”
“Được rồi đừng giải thích nữa, ta tới quân doanh là được chứ gì?”
Hắn thật sự không hiểu nổi, tại sao những người này lại cứ thích xỉa xói vào cuộc đời hắn như vậy, chẳng phải là quản quá rộng rồi sao.
Bởi vì chuyện gã gây ra ở kinh thành khiến cha rất không hài lòng, quân doanh hắn vẫn phải đi.
Thấy dáng vẻ đối phó qua xoa của hắn, Cố Kiều Kiều sốt ruột đến mức xoay mòng mòng, có một cảm giác mất kiểm soát.
Tuy nhiên sâu thẳm trong lòng nàng ta lại liên tục tự an ủi bản thân, tới quân doanh rồi thì cũng giống như kiếp trước thôi, sau này tìm cơ hội lập công, Nhị ca sẽ hiểu được cái hay của quân công.
“Nhị ca, huynh có thiên phú về mặt võ thuật, quân doanh mới là lựa chọn tốt nhất của huynh, huynh nhất định sẽ làm nên trò trống, trở thành vị đại tướng quân uy phong lẫm liệt!”
Cố Kiều Kiều vẫn giữ ánh mắt khẳng định và sùng bái đó, Cố Thắng nhìn vào thì không thể nổi giận được.
Hình như trở thành đại tướng quân cũng không khó lắm, chỉ là tại sao hắn lại thấy bất an thế này?
“Đệ cũng tin là Nhị ca có bản lĩnh này!”
Cố Trạch lên tiếng hùa theo.
Đợi đến khi bầu không khí đã tươm tươm, gã mới ngập ngừng lên tiếng.
“Ca, hôm nay đã là ngày thứ năm rồi...”
Hạn chót bảy ngày chỉ còn lại hai ngày nữa, ban đầu bọn họ tự tin vỗ ngực là có tiền bồi thường, nhưng hiện tại nộp bù thuế và tiền phạt xong, tiền lại hết sạch rồi.
Sắc mặt Cố Thắng có chút sa sầm, bị đòi hỏi liên tục khiến dạo gần đây hắn có chút sợ hãi.
Mấy người phụ nữ như hổ như sài thật sự đáng sợ, giống như ăn bao nhiêu cũng không biết no vậy, trong thời gian ngắn hắn không muốn tới chỗ đó nữa.
“Mẹ đã về chưa?”
Nhiều ngày như vậy rồi, mẹ ruột và cha dượng cũng nên trở về kinh thành rồi chứ?
Cố Phong lộ ra vẻ khó xử.
“Hôm qua ta lại tới Quốc Công Phủ hỏi thăm, nghe nói mẹ bọn họ phải tới Tết Trùng Cửu mới trở về kinh thành, bây giờ hoàn toàn không liên lạc được!”
Thẩm Nhược Linh những năm qua vì có bọn họ nên phải quán xuyến gia đình, chăm sóc con cái, quản lý việc lớn việc nhỏ của cửa hàng, chưa bao giờ đi đâu xa.
Trước đây khi bọn họ còn nhỏ, bà còn từng theo tổ phụ ra ngoài khám bệnh học y thuật.
Nhưng từ khi cha lên làm Huyện thừa thì bà không còn được lộ diện bên ngoài nữa.
Bây giờ có cơ hội này, e là bà đã sớm vui đến quên cả trời đất rồi, làm gì còn tâm trí đâu mà quản tới mấy đứa con như bọn họ.
“Vậy còn khoản tiền bồi thường của chúng ta thì tính sao đây?”
Sắc mặt Cố Trạch trắng bệch.
Một nghìn hai trăm lượng đấy, cha bảo bọn họ tự nghĩ cách, lại còn ẩn ý bảo bọn họ tới tìm mẹ ruột và A Hi đòi.
Mẹ không có ở phủ, A Hi lại keo kiệt, chắc chắn sẽ không giúp bọn họ đâu.
“Hay là vay tiền nặng lãi trước đi? Tổng không thể để Tam ca bị quan phủ bắt đi được, việc này sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của cha đấy.”
Cố Kiều Kiều yếu ớt lên tiếng.
“Chúng ta có trang sức gì trước đây không, mang đi cầm đồ trước đã.”
Mấy món đồ trang sức nàng ta không thích cộng lại thì cũng đáng giá vài trăm lượng bạc.
“Làm gì có nhiều đồ thế mà cầm.”
Cố Phong day day huyệt thái dương, vô cùng bất lực.
Mẹ mà có ở đây thì tốt rồi, bà là người dễ mềm lòng nhất, chỉ cần bọn họ khóc lóc thảm thiết thì mẹ nhất định sẽ không bỏ mặc bọn họ đâu.