Thiếu Nữ Huyền Học: Trọng Sinh Vả Mặt Cực Phẩm, Làm Nũng Trong Lòng Thế Tử

Chương 246: Đệ Tử Chân Truyền Của Viện Thủ Tương Lai

Trước Sau

break
Tuy nhiên Cố Phong đã quá ngây thơ rồi, cho dù Thẩm Nhược Linh có ở kinh thành thì bà cũng chẳng thể lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.
Bá mới về làm dâu chưa đầy ba tháng, lấy quyền gì mà đòi đụng tới hàng ngàn lượng bạc của Trấn Quốc Công Phủ?
Theo tính cách của bà thì cũng chẳng thể mở lời nổi, biến bán cửa hàng do Hoắc Minh Đức tặng ư? Chỉ cần bà dám làm vậy thì chắc chắn sẽ khiến đối phương chạnh lòng.
Hơn nữa, con cái đâu phải của riêng một mình bà, dựa vào cái gì mà Cố Hào Kiệt không quản, hễ có chuyện là lại đùn đẩy hết cho bà?
“Có ai ở nhà không?”
Đang lúc bọn họ ủ rũ rủ cánh không biết phải làm sao thì bên ngoài vang lên tiếng gọi.
Mang theo tâm trạng thoi thóp, Cố Phong ra mở cửa, vừa nhìn đã thấy gương mặt quen thuộc.
Là vị quản sự hôm trước dẫn người tới đòi nợ bọn họ.
“Hạn chót còn chưa tới, các người tới đây làm gì?”
Đòi nợ cũng đâu có kiểu đòi như thế này, bộ dạng thật sự quá khó coi.
Quản sự nở nụ cười tươi như hoa.
“Tới thăm chư vị thôi, tiện thể nhắc nhở một chút, tiền bồi thường của các vị đã chuẩn bị tới đâu rồi?”
“Yên tâm, một xu cũng không thiếu của ngươi đâu!”
Cố Thắng nghiến răng nghiến lợi, hắn ghét nhất là mấy tên thương nhân này, thấy tiền là mắt sáng lên, đê tiện vô liêm sỉ!
Đều tại bọn họ sơ suất, nếu có thể làm lại thì hắn nhất định sẽ không vì vài trăm lượng bạc mà để đệ đệ ký vào cái tờ bản hợp đồng khốn kiếp đó.
“Chúng ta không hề có ý nghi ngờ Cố công tử, Cố huyện lệnh làm quan thanh liêm chính trực, tiểu nhân đương nhiên là tin tưởng nhân phẩm của mấy vị công tử rồi. Hôm nay ta tới không phải để đòi nợ, mà là muốn hợp tác với các vị.”
“Hợp tác cái gì, lại đào hố hãm hại chúng ta thì có.”
Cố Kiều Kiều không kìm được châm biếm.
Kẻ có thể cấu kết với Cố Vãn Hi thì chẳng có kẻ nào tốt đẹp cả, hùa nhau tới hãm hại nàng ta.
“Cố cô nương nói vậy là sai rồi, thật sự là hợp tác đấy.”
Sau đó, vị quản sự giải thích rõ ý định của mình.
Bọn họ có thể không lấy khoản bồi thường một nghìn hai trăm lượng này nữa, với điều kiện là Cố Trạch phải giao công thức làm phấn nụ lại cho bọn họ, đồng thời tự tay thao tác lại quy trình chế tạo một lần.
“Bắt chúng ta bán công thức ư?”
Quản sự gật đầu mỉm cười.
“Thế nào, Cố công tử có hợp tác không? Nếu các người đồng ý, chúng ta còn cho thêm một nghìn lượng bạc nữa.”
Tính ra thì công thức này trị giá hơn hai nghìn lượng bạc, coi như là vô cùng có thành ý rồi.
Công thức chính là chỗ dựa để lập nghiệp, đây là thứ Cố Trạch đã tốn không ít tâm huyết mới mò mẫm ra được, đương nhiên trước đây chỉ là làm ra để dỗ dành Cố Kiều Kiều mà thôi.
Nhưng hiện tại, gã lại chẳng biết làm cái gì khác.
Muốn trang điểm đẹp thì việc phối màu cho phấn nụ phải nắm thật chuẩn, quá đỏ hay quá tối màu đều không tốt.
“Không bán!”
Cố Thắng liếc nhìn đệ đệ nhà mình, con ngươi đảo liên hồi không biết đang tính toán điều gì, ngay lập tức từ chối.
“Chúng ta trả tiền, hủy bỏ hợp đồng.”
Hủy bỏ hợp đồng thì công thức phấn nụ này vẫn là của bọn họ, bọn họ vẫn có thể gây dựng lại từ đầu.
Quản sự tỏ vẻ tiếc nuối.
“Không thể thương lượng sao, vậy thì chịu rồi. Còn hai ngày nữa, mong chư vị công tử đừng thất hứa, đến lúc đó chúng ta sẽ không vì nể mặt Cố đại tiểu thư mà gia hạn thêm thời gian cho các người đâu.”
“Cút!”
Cố Thắng phiền não vô cùng, vơ lấy chén trà định ném sang.
Quản sự thấy vậy không những không tránh mà còn tiến lên phía trước, ghé sát mặt vào.
“Cố công tử, nhắm vào đây mà ném này!”
Một chén trà này ném xuống thì ít nhất cũng đáng giá năm trăm lượng, bằng hai tháng bổng lộc của gã rồi đấy.
“...”
Đồ mặt dày không biết xấu hổ, đáng ghét! Cũng đáng ghét hệt như A Hi vậy.
Cố Thắng chỉ tay ra cổng lớn.
“Đi, cút mau đi.”
Quản sự cùng đám tay chân này rất biết co biết giãn, chẳng giận dỗi chút nào, kiêu ngạo rời đi. Kẻ không lấy nổi tiền mới phải cuống quýt, còn người đòi nợ thì phải vui vẻ mới đúng.
“Hay là muội trở về tìm cha, bảo cha nghĩ cách xem sao.”
Sắc mặt Cố Kiều Kiều tái nhợt, kiếp trước Cố Vãn Hi ở lại Cố gia đâu có xảy ra mấy chuyện phiền phức này, sao nàng ta lại xui xẹo đến thế cơ chứ!
Kiếp trước chẳng hưởng thụ được mấy ngày tốt đẹp, kiếp này lại gian nan như thế này.
“Cha không lấy đâu ra tiền đâu, con đường này không thông rồi.”
Cha ruột bọn họ chỉ là một Huyện lệnh, trong nhà có ba hai cửa hàng nhỏ, doanh thu không nhiều, một lúc không thể lấy ra hơn một nghìn lượng bạc được, trừ khi bán cửa hàng đi.
Nhưng đó là tổ nghiệp của Cố gia, nếu bán đi thì chẳng phải làm trò cười cho thiên hạ sao?
“Kế sách hiện tại chỉ có thể đi vay tiền nặng lãi thôi.”
Cố Phong thở dài.
“Chuyện cửa hàng chúng ta truyền đi khắp kinh thành rồi, không biết người ta có chịu cho vay nhiều như vậy không nữa.”
Đúng như dự đoán, tiệm cầm đồ sợ bọn họ lừa tiền nên không chịu cho vay!
Cũng không phải không cho vay, mà là yêu cầu bọn họ phải bảo Cố Vãn Hi ở Quốc Công Phủ tới, hoặc giả là các vị công tử Hoắc gia, thậm chí là tùy tùng của bọn họ tới làm người bảo lãnh mới được.
Cho dù là điều kiện nào thì đó cũng là việc Cố Thắng bọn họ không thể làm nổi.
“Dùng cái này thì sao?”
Cố Thắng nghiến răng, từ trong ngực móc ra tờ văn khế nhà và khế đất của cửa hàng.
Cửa hàng này từng là nơi Liễu Tư Minh lén lút làm chuyện phi pháp, danh tiếng đã thối nát rồi.
Hắn có dự cảm, cho dù có mở cửa trở lại thì chỉ cần là cửa hàng phấn nụ thì sẽ không có khách hàng nào dám bén mảng tới nữa.
Hiện tại tiền nặng lãi không vay được, lấy cửa hàng ra thế chấp thì lại phải trả thêm tiền lãi cao.
Chi bằng bán đứt đi, lấy số tiền này trả xong khoản bồi thường, số còn lại giữ lấy, quay về tìm một cửa hàng thích hợp, chiêu mộ người đáng tin cậy rồi mở lại cửa hàng phấn nụ.
Bọn họ không lộ diện nữa, như vậy thì khách hàng sẽ không biết đó là cửa hàng của bọn họ.
“Được thôi, nhưng chúng ta chỉ có thể cho cái giá này.”
Đúng như câu nói ép mua ép bán, cửa hàng này bán cho tiệm cầm đồ bị ép giá thảm hại, Cố Thắng chỉ nhận được chưa đầy một nửa số tiền.
Lúc bước ra khỏi tiệm cầm đồ, nét mặt hắn u ám như chàm đổ.
Hắn đã chiến đấu nỗ lực suốt ba ngày ba đêm, kết quả chỉ còn lại chút đỉnh tiền này.
“Nhị ca, là đệ gây thêm phiền phức cho huynh rồi.”
Cố Trạch cảm thấy vô cùng áy náy, đồng thời sâu thẳm trong lòng cũng trào dâng vài phần bất mãn.
Gã hợp tác với cửa hàng phấn nụ kia rất tốt, tuy có chút vất vả nhưng nửa tháng kiếm được một trăm lượng bạc, nhanh hơn nhiều so với việc gã kiếm tiền khám bệnh.
Nhị ca cứ nhất quyết kéo gã vào làm chung mở cửa hàng, giờ thì nguồn thu nhập của gã bị đứt đoạn rồi.
Lại còn suýt dính dáng tới quan tụng, số tiền này đáng lẽ ra huynh ấy phải đền thay cho gã mới đúng!
“Đều là anh em một nhà, nói mấy lời này làm gì, thất bại là mẹ thành công, có kinh nghiệm lần này rồi, lần sau chúng ta sẽ thuận lợi hơn thôi.”
Cố Thắng cầm tiền cùng Cố Phong đi lấy lại tờ hợp đồng, chấm dứt sự hợp tác với cửa hàng phấn nụ Ngạn gia.
Lúc hai anh em Cố Kiều Kiều ăn hoành thánh bên đường thì nghe thấy bách tính xung quanh đang bàn tán.
“Mau lên nào, chúng ta ăn no rồi đi xếp hàng thôi, các vị Thái y sắp sửa bắt đầu ngồi chẩn rồi, đi muộn là không xếp được hàng đâu!”
Cố Kiều Kiều ăn nốt miếng hoành thánh cuối cùng, ánh mắt sáng rực lên.
“Tam ca ăn mau lên, chúng ta cũng đi xem thử thế nào.”
“Ồ.”
Hai anh em trả tiền xong liền đi theo đám đông về phía trước, đi tới trước một gian viện rộng lớn độc đáo.
Gian viện này có chút đặc biệt, tổng cộng mở ra chín cánh cổng nhỏ, mỗi cánh cổng nhỏ đều có hai tên thị vệ canh giữ, còn có cả hầu nam tỳ nữ làm việc vặt.
“Đây là...”
Ánh mắt Cố Trạch lóe lên một chút, như nhớ ra điều gì đó.
“Phân viện của Thái Y Viện ở dân gian, sẽ xem bệnh chữa trị cho bách tính dân gian...”
“Đệ biết chứ, đây là Quốc Y Đường, trước đây đệ đã muốn tới xem thử rồi.”
Sau này gã có chút chán nản việc học y nên mới không tới đây nữa.
Y thuật muốn tiến bộ thì phải đi nhiều thấy nhiều, thử nghiệm nhiều, giúp đỡ bệnh nhân cũng chính là nâng cao y thuật của bản thân.
Cho nên, các vị y sĩ của Thái Y Viện ngoài việc xem bệnh cho các vị quý nhân trong cung ra thì cũng sẽ chẩn trị cho các bệnh nhân từ khắp nơi trên cả nước tới kinh thành cầu y.
Ngoại lệ này là do Tiên Thái tử đặt ra, hoàng gia nhận được sự biết ơn sâu sắc của bách tính, quy định này cứ thế được giữ lại, hoàng gia nhận được tiếng thơm gần gũi với dân chúng nên cũng không ngăn cản.
Cố Kiều Kiều phấn khích reo hò.
“Tam ca, với y thuật của huynh thì sau này nhất định có thể vào được Thái Y Viện.”
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương