Thiếu Nữ Huyền Học: Trọng Sinh Vả Mặt Cực Phẩm, Làm Nũng Trong Lòng Thế Tử

Chương 278: Yêu Ta, Thì Hãy Quên Ta

Trước Sau

break
Hai người họ đều là trẻ ăn xin, lớn lên chút nữa thì đi tìm việc làm để nuôi sống bản thân, sau này nàng học được nghề đan tre, phu quân học được nghề mộc.
Thành thân xong, cuộc sống trôi qua bình dị êm đềm.
Thế nhưng lại mãi không có con, bởi vì những năm đó nàng chịu đói chịu rét, cơ thể tổn thương nên không thể mang thai sinh con.
Họ không vì vậy mà sứt mẻ tình cảm, ngày tháng vốn dĩ nên ấm áp trôi qua.
Thế nhưng họa vô đơn chí, nàng bị đại phu chẩn đoán mắc bệnh dạ dày, ăn không ngon miệng, ngày càng gầy gò, sau đó còn hộc máu.
Nảy giờ đã hôn mê được năm ngày, hoàn toàn dựa vào cháo loãng để giữ lại một hơi thở.
“Thiếp muốn đi, nhưng lúc thành thân chúng thiếp từng nói sống chết có nhau, thiếp sợ huynh ấy nghĩ không thông.”
Trong lúc nói chuyện, người thợ mộc dừng việc trong tay lại:
“Khách quan đợi một chút.”
Sau đó, hắn đi về phía chiếc xe ngựa đậu ở bên cạnh, không có ngựa kéo, chắc là dựa vào sức người để kéo đi.
Hắn vén một góc rèm xe lên, đắp chăn cho người bên trong, thử nhịp thở của nàng, xác định nàng vẫn còn sống rồi mới kiểm tra xem có làm bẩn quần áo không, sau đó mới quay lại.
Rửa tay xong lại tiếp tục khắc đồ trong tay.
“Tình cảm của hai người thật tốt.”
Giọng Cố Vãn Hi dịu dàng, hiếm khi thấy đôi phu thê nào ân ái đến vậy.
Nữ nhân gật đầu lia lịa, giọng điệu cực kỳ kiên định:
“Chúng thiếp rất yêu nhau, nhưng ông trời tại sao lại đối xử với chúng thiếp như vậy, chúng thiếp đâu có làm việc xấu gì đâu.”
Cố Vãn Hi không trả lời, con người đều có số mệnh của riêng mình, nàng cũng khó nói được điều gì.
“Thôi bỏ đi, bây giờ nói những điều này cũng chẳng có ích gì nữa.”
“Thiếp chỉ mong huynh ấy có thể sống tốt!”
Nói xong, nàng dùng ánh mắt dịu dàng, vương vấn, đong đầy yêu thương nhìn nam nhân.
Như có cảm ứng, hắn cũng ngẩng đầu nhìn về phía xe ngựa.
Khoảnh khắc này, ánh mắt hai người chạm nhau, nhưng hắn lại không thể nhìn thấy tình yêu sâu đậm trong mắt nàng.
“Ăn hạt dẻ rang đi, món nàng thích đấy.”
Lúc này, Hoắc Lâm An rời đi đã quay trở lại, mang về hạt dẻ rang và bánh mứt cùng đồ ăn vặt nóng hổi.
Cố Vãn Hi mở ra thì phát hiện, hạt dẻ rang này đều đã được bóc sẵn, lấy ra là có thể ăn ngay.
“Người bán hàng ở đây thật chu đáo, hạt dẻ rang cũng bóc sẵn cho khách.”
Trước khi bấm quẻ, bình thường Cố Vãn Hi cũng giống như người dung dị.
Nghe vậy, Hoắc Lâm An nhếch nhẹ chân mày, khóe môi nhếch lên, nhưng không hề giải thích.
Người bán hàng nghe thấy định nói gì đó, nhưng chú ý tới ánh mắt của Hoắc Lâm An, hắn liền im lặng, dường như nhớ ra điều gì, hắn lại dịu dàng nhìn về phía xe ngựa một lần nữa.
“Thiếp cũng thích ăn hạt dẻ rang, ngày trước khi vào thu, chúng thiếp liền vào núi nhặt hạt dẻ, vừa đỡ đói vừa đổi được tiền.”
Có lẽ đã quá lâu không có ai chuyện trò với mình, nữ nhân tiếp tục kể câu chuyện của mình.
Sau đó, nàng chỉ cảm thấy mình ngửi thấy mùi thơm của hạt dẻ.
Ảo giác thôi, từ khi phát bệnh, nàng ăn cái gì cũng chẳng có vị.
“Khách quan, xong rồi ạ.”
Hai khắc sau, thợ mộc dừng tay, dùng vải lau sạch tượng gỗ rồi đặt vào hai chiếc ô bình thường, đưa cho Hoắc Lâm An.
Hắn cố tình chỉnh sửa lại dáng mặt và chân mày, tượng gỗ giống hệt Cố Vãn Hi và Hoắc Lâm An.
“Rất giống, cảm ơn.”
“Khách quan ngài khách khí rồi, để ta thối lại tiền cho ngài.”
Tay nghề của mình được công nhận, người thợ mộc mừng rỡ ra mặt.
“Không cần thối lại đâu.”
Hoắc Lâm An vô cùng rộng rãi đặt xuống một thỏi bạc, nghìn vàng khó mua được niềm vui, coi như là trả thù lao cho câu chuyện của thê tử hắn.
Sau đó, huynh ấy và Cố Vãn Hi bước đi xa.
Người thợ mộc cầm hai thỏi bạc, kinh ngạc lại kích động, hôm nay hắn gặp được vị khách sỉ rồi!
“Cảm ơn khách quan, khách quan đi thong thả, chúc hai vị sớm thành đôi thành lứa.”
Cố Vãn Hi đã đi vào dòng người khựng lại một chút, sau đó cũng cảm thấy không cần thiết phải giải thích với người lạ.
Thấy nàng không phản bác, trái tim Hoắc Lâm An không đè nén nổi đập loạn vài nhịp, khóe môi không ngừng nhếch lên.
Cả hai đều không nói gì, đi thẳng ra ngoài thành.
Mà ngay khi Cố Vãn Hi rời đi, người nữ nhân đứng bên cạnh thợ mộc đột nhiên cảm thấy một lực hút kéo lê, rồi rơi xuống.
Ngay sau đó nàng mở mắt ra, phát hiện mình đã tỉnh lại, trên người cũng đã có sức lực.
“Tốt quá rồi, có mười lượng bạc này, mình có thể đưa nương tử vào kinh chữa bệnh rồi!”
Trong lúc thợ mộc thầm thì nho nhỏ, hắn cảnh giác lại cẩn thận cất tiền đi.
Đúng lúc này, bên tai hắn vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Tướng công.”
?
Hình như hắn nghe thấy nương tử gọi mình, chắc chắn là do hắn hưng phấn quá đà nên xuất hiện ảo giác rồi.
Đến khi thợ mộc ngẩng đầu lên thì thấy thê tử từ trên xe ngựa bước xuống, đi thẳng về phía hắn.
“Nương tử, nàng tỉnh rồi sao?”
Thợ mộc cảm nhận được người trong lòng, mũi lập tức cay xè, vội vàng ôm chặt lấy.
“Đúng vậy, thiếp tỉnh rồi, tướng công thiếp đói rồi, chúng ta về nhà nấu cơm ăn có được không?”
Nữ nhân cười rất dịu dàng.
Nghe thấy lời này, thợ mộc không nói hai lời liền dọn dẹp đồ đạc.
Vừa đi vừa nói chuyện vừa rồi mình gặp được vị khách ra tay rộng rãi, kiếm được tiền rồi, muốn mua đồ ngon cho nàng, rồi ngày mai vào kinh chữa bệnh.
Nữ nhân cũng không phản bác, chỉ ở bên cạnh giúp dọn dẹp đồ đạc.
Trở về nhà, nữ nhân lập tức vào bếp bận rộn, thịt một con gà, làm một bữa tối soạn sửa tươm tất, nhưng mắt phải của người đàn ông lại giật liên hồi, trong lòng vô cùng bất an.
“Nương tử, những việc này để ta làm cho, nàng đi nghỉ ngơi đi.”
“Thiếp không mệt, để thiếp làm.”
Bởi vì hôm nay không làm thì sau này sẽ không còn cơ hội nữa, thời gian của nàng không còn nhiều nữa rồi.
Giữa vợ chồng với nhau luôn có sự thần giao cách cảm, thợ mộc hoảng hốt, nhưng không hề thể hiện ra ngoài, dốc sức đè nén sự hoảng hốt trong lòng.
Lúc dùng bữa, nữ nhân còn lấy ra vò rượu mà họ cùng chôn khi thành thân, sắp đi rồi, nàng cố gắng không để lại quá nhiều đồ đạc.
Tránh cho sau này hắn nhìn vật lại đau lòng.
“Đêm nay, hai vợ chồng mình uống một ly nhé?”
Hai vợ chồng vô cùng ấm áp ăn đồ ăn, nữ nhân cũng không giống như trước kia, ăn vài miếng là nuốt không trôi.
Giống như quay trở lại thời điểm mới thành thân vậy.
Sau phút mặn nồng, nữ nhân tựa vào vai thợ mộc.
“Tướng công, trời sáng thiếp sẽ đi, chàng phải chăm sóc tốt cho bản thân nhé.”
Lời này khiến lòng thợ mộc đánh thót một cái, trong mắt lập tức trào dâng giọt lệ, cổ họng cũng nghẹn ngào.
Hồi lâu sau, hắn ôm chặt người trong lòng:
“Có thể không đi được không? Ta không muốn một mình.”
Hắn không có nhà, khó khăn lắm mới có một mái nhà, bây giờ lại chỉ còn lại một mình.
“Chúng ta cùng nhau...”
Những lời còn lại chưa kịp nói xong thì khuôn miệng hắn đã bị một bàn tay hơi lạnh ngăn lại.
“Chàng có yêu thiếp không?”
“Yêu!”
Người đàn ông không chút do dự gật đầu.
Cùng nhau đồng cam cộng khổ đi qua, làm sao hắn có thể không yêu, tất cả ký ức đều là đối phương, không hề có ai khác.
Nữ nhân nghiêng đầu, ánh mắt chăm chăm nhìn hắn.
“Yêu thiếp, thì hãy quên thiếp đi, chăm sóc tốt cho bản thân, sống thật tốt.”
“Hứa với thiếp! Nếu không thiếp sẽ chết không nhắm mắt!”
Nhìn thê tử mắt đỏ ửng, nam nhân nghiến răng, ngậm đắng nuốt cay gật đầu.
“Được, ta hứa với nàng.”
Nàng phá nát giọt lệ thành nụ cười, dịu dàng tiếp tục nói.
Phần đời còn lại, gặp được duyên phận của mình thì đừng lùi bước, nhất định sẽ có một người xuất hiện, thay nàng yêu thương hắn thật tốt.
“Nếu như cô gái này xuất hiện, chàng phải đối xử tốt với cô ấy đấy.”
Người đàn ông khóc không thành tiếng, đáp lại, nàng dặn dò rất nhiều rất nhiều chuyện, người đàn ông đều lắng nghe và đáp lại.
Đêm nay, cả hai đều không hề chợp mắt.
Lúc trời sắp sáng, nữ nhân thổi một luồng âm khí, ép buộc người đàn ông chìm vào giấc ngủ, sau đó đứng dậy đi về phía chiếc quan tài đặt ở gian nhà chính.
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương