Thiếu Nữ Huyền Học: Trọng Sinh Vả Mặt Cực Phẩm, Làm Nũng Trong Lòng Thế Tử

Chương 279: Tình Chẳng Biết Khởi Tự Bao Giờ

Trước Sau

break
Thế nhưng ngay khi nàng định đi vào trong quan tài thì bàn tay lại bị ai đó nắm lấy.
Người đàn ông có phần mệt mỏi lắc đầu, dốc sức làm cho mình tỉnh táo.
“Nương tử, để ta tiễn nàng đoạn đường cuối cùng.”
Trong lòng nàng không đành lòng, lo lắng hắn hấp thụ quá nhiều âm khí, mà tình yêu hắn dành cho nàng quá sâu đậm, lúc này lý trí vẫn còn đó.
“Tướng công.”
Nữ nhân thực sự rất luyến tiếc nhân thế, nhưng nàng cũng hiểu rõ duyên phận giữa họ tới đây là chấm dứt.
Sau đó, nàng mặc cho hắn chải đầu thay y phục cho mình, rồi nằm sóng vai bên cạnh nàng trong quan tài.
Trời còn chưa sáng, người đàn ông đã kể lại những ký ức đẹp đẽ trong quá khứ.
Lần này đổi lại nữ nhân tĩnh lặng lắng nghe, hắn hứa với nàng, quay về sẽ đốt những bộ quần áo trang sức đẹp đẽ xuống cho nàng.
Khửu trời hửng sáng, nữ nhân chậm rãi nhắm mắt lại, một giọt lệ trong vắt rơi vào mái tóc.
Hơi thở của nàng dừng lại vào khoảnh khắc này.
Bàn tay mười ngón đan chặt vốn dĩ đột nhiên trở nên buông lơi.
Người đàn ông như có cảm ứng, nghiêng đầu nhìn sang, hắn khóc tới mức như một kẻ ngốc.
“Nương tử ơi.”
Tiếng than khóc đau đớn đánh thức xóm giềng xung quanh.
Hắn hít sâu một hơi, vương vấn đặt một nụ hôn lên trán nữ nhân, bên cạnh, thần hồn của nữ nhân cũng khóc không thành tiếng.
Nàng sợ mình quá chấp niệm, không dám nhìn nhiều thêm, nghiến răng đi về phía Hắc Bạch Vô Thường đang đợi ở cửa.
Ở một nơi khác, sau khi ra khỏi thành Cố Vãn Hi và Hoắc Lâm An sử dụng Thuấn Di Phù quay trở về kinh thành.
“Chàng đi như vậy, không sao chứ?”
Người vốn dĩ ở cách xa ngàn dặm, lại trở về kinh thành như thế này, quay về biết giải thích làm sao.
“Không sao, những việc còn lại Lăng Phong sẽ dẫn người xử lý gọn gàng.”
Ai mà chẳng biết con ngựa của huynh ấy có thể đi ngàn dặm một ngày, quay về kinh thành chẳng có gì kỳ lạ.
Nghe vậy, Cố Vãn Hi yên tâm đi về phía cổng thư viện, Hoắc Tuy An lặng lẽ tiễn đưa, mãi tới khi sắp tới ký xá nữ huynh ấy mới dừng lại.
“Huynh quay về đi, ta đi đây.”
Ngay khi Cố Vãn Hi bước tiếp thì đột nhiên bị gọi giật ngược lại.
“Đợi một chút.”
Nàng nghi ngờ quay đầu lại, liền nhìn thấy Hoắc Lâm An cầm một chiếc hộp đưa về phía mình.
Là chiếc tượng gỗ mua từ chỗ người thợ mộc hôm nay.
“Cho nàng đấy, mỗi người một cái.”
Cố Vãn Hi mỉm cười, định vươn tay ra nhận, đúng lúc này, một giọng nói đột ngột vang lên.
“Đại ca, đồ tốt gì thế, có phần của đệ không? Cho đệ nghía xem bên trong là cái gì nào.”
Hoắc Tuy An nảy sinh lòng tò mò, vươn tay định lấy.
Thấy vậy, Hoắc Lâm An vội vàng giấu chiếc hộp ra sau lưng sang bàn tay khác, đồng thời giơ tay ngăn huynh ấy tiến lại gần.
“Không biết lớn nhỏ gì cả!”
Nói rồi, huynh ấy từ trong ngực áo móc ra một cuốn sách đập vào lòng bàn tay Hoắc Tuy An.
“Cho đệ đấy, không thiếu phần của đệ đâu.”
“Y sách?”
Hoắc Tuy An mở to mắt, huynh ấy tưởng ít nhất cũng là bánh mứt, hoặc đặc sản ngoài kinh thành gì đó, không ngờ lại là sách!
“Đọc sách nhiều vào, cho khôn ra.”
Hoắc Tuy An:
“...”
Tấm lòng của Đại ca, quả thực có chút nặng nề, khiến người ta không thể từ chối nổi.
An ủi xong đệ đệ nhà mình, Hoắc Lâm An lúc này mới lấy chiếc hộp ra đưa cho Cố Vãn Hi một lần nữa, lần này nàng đã nhận lấy.
“Hi Hi đi thôi, ca dẫn muội đi ăn tối.”
“Đại ca về rồi thì mau chóng về nhà đi, đừng để cha và tổ mẫu lo lắng.”
Nhìn hai người cùng nhau rời đi, khóe miệng Hoắc Lâm An giật nhẹ.
Biết thế huynh ấy đã sớm dẫn Cố Vãn Hi đi dùng bữa tối rồi mới quay về, để tên tiểu tử này tự đứng đón gió lạnh mà ăn đồ.
Không thể đi cùng Cố Vãn Hi ra ngoài mở mang tầm mắt, nhưng Hoắc Tuy An vẫn hỏi thăm những điều mắt thấy tai nghe trong chuyến đi này.
Nghe chuyện ngôi làng đó và câu chuyện của vợ chồng thợ mộc, những người có mặt không ai không thở dài thán phục.
“Chuyện đáng tiếc trên đời quả thực quá nhiều, so sánh như vậy, đột nhiên cảm thấy bản thân hiện tại vẫn rất tốt, rất mãn nguyện.”
Phong Tức hiếm khi cất lời, lúc này cũng không đè nén nổi mà cảm thán một câu.
Lãnh Mị gật đầu lia lịa:
“Ta cũng suýt chút nữa là ân hận cả đời, may mà gặp được chủ tử!”
Mới có thể nghịch thiên cải mệnh, sở hữu cuộc sống thong dong như hiện tại.
Hoắc Tuy An vỗ vỗ vai tùy tùng nhà mình:
“Nể mặt câu nói này của ngươi, sau này bổng lộc hàng tháng của ngươi tăng thêm hai...”
Phong Tức mắt sáng rực, tăng thêm hai mươi lượng?
“Hai lượng.”
“Tạ ơn công tử!”
Hai lượng cũng không tệ rồi, hế hế.
“Thế nhưng, bổng lộc hàng tháng có thể không tăng, có thể bớt phân phó thuộc hạ đi bắt nhện được không? Hoặc là sắp xếp thêm một tùy tùng nữa?”
“Tăng mười lượng!”
Hoắc Tuy An sau khi nghe thấy lời này, phóng khoáng tăng thêm tiền.
Lần này Phong Tức không phản bác nữa, hân hoan nhận lời.
Khóa miệng Lãnh Mị giật giật, giỏi lắm, đây là lùi để tiến sao? Chiêu hay!
Dùng bữa xong, Cố Vãn Hi quay trở lại gian viện riêng.
Sau khi tắm rửa xong, nàng bấm quyết, làm khô lượng nước trên tóc trong chốc lát, chậm rãi bước về phía giường ngủ thì không cẩn thận đụng phải cái bàn.
“Cộc.”
Chiếc hộp gỗ đặt trên bàn rơi xuống đất, người gỗ bên trong lộ ra một phần.
Cố Vãn Hi mím mím môi cúi người nhặt lên, khi nàng định cất đồ lại vào trong hộp thì đột nhiên phát hiện đây lại là tượng gỗ của Hoắc Lâm An.
“Cầm nhầm rồi sao?”
Vốn dĩ định cất tượng gỗ vào hộp, nhưng Cố Vãn Hi xui khiến thế nào lại đánh giá ngũ quan của người gỗ.
Tay nghề của thợ mộc quả thực rất tốt, khắc họa sống động như thật.
Thưởng thức một lúc, Cố Vãn Hi cho tượng gỗ vào trong hộp.
“Đợi quay về phủ rồi đổi lại vậy.”
Nói rồi, nàng cất hộp gỗ vào không gian lưu trữ, sau đó xếp bằng ngồi trên giường bắt đầu tu luyện.
Độ cho cả nhà bốn người Hà đại phu, nàng nhận được không ít công đức.
Đương nhiên, nàng cũng dùng một chút lòng riêng, để họ tới Địa Phủ có thể được khoan hồng xử nhẹ.
Mặc dù chuyện xuất hữu nhân (có nguyên do), nhưng Địa Phủ cũng có quy tắc của Địa Phủ, ác quỷ hại người đều phải trả giá tương ứng, đây là quy định.
Lúc này, Trấn Quốc Công Phủ Mặc Viên.
“Công tử, vật này nên đặt thế nào ạ?”
Thị tùng lúc dọn dẹp phòng phát hiện ra chiếc hộp gỗ mới tinh trên bàn, vội vàng hỏi Hoắc Lâm An.
Huynh ấy lúc này mới nhớ tới đồ chơi nhỏ mua ngày hôm nay.
“Đưa cho ta đi.”
Thị tùng hai tay dâng hộp gỗ lên rồi lặng lẽ lui xuống.
Hoắc Lâm An mở hộp gỗ ra, từ sau khi mẫu thân qua đời, huynh ấy liền dần dần hiểu chuyện, đã lâu lắm rồi không mua những thứ đồ chơi của trẻ con này.
Thế nhưng lúc này, huynh ấy lại xui khiến mở ra.
Không biết là vì nghe câu chuyện của vợ chồng thợ mộc, hay đơn thuần cảm thấy tay nghề của đối phương tốt.
“Ớ?”
Khoảnh khắc mở hộp ra, nhìn thấy tượng gỗ vốn thuộc về Cố Vãn Hi bên trong, Hoắc Lâm An ngẩn người.
Huynh ấy chậm rãi lấy tượng gỗ ra, ngón tay cái nhẹ nhàng chạm vào gò má của tượng gỗ.
Khoảnh khắc này, huynh ấy có một cảm giác như mình đang nâng gò má của Cố Vãn Hi.
Chỉ trong chốc lát, tai huynh ấy liền ửng đỏ.
“Khụ khụ.”
Hoắc Lâm An như bị điện giật, nhét tượng gỗ trở lại hộp, giống như cầm phải củ khoai nóng tay vậy.
Sức nóng từ hai tai lan ra gò má, thậm chí cả căn phòng như trở nên ngột ngạt hơn.
Huynh ấy véo véo tâm mày, đè nén sự mộng mị trong lòng, điều hòa nhịp thở một hồi lúc này mới nghỉ ngơi.
Buổi tối, trong giấc mơ.
Hoắc Lâm An lại mơ hồ nhớ tới hình ảnh mờ nhạt trong xe ngựa với Cố Vãn Hi lúc huynh ấy xuất hiện huyết đồng trước đó.
Họ ở rất gần nhau, hình như còn nói điều gì đó.
Hình ảnh u tối mê muội khiến người ta vô cớ sinh ra vài phần vương vấn mơ hồ.
Đột nhiên mở mắt ra, Hoắc Lâm An lúc này mới phát hiện trời đã sáng bạch, mà khí huyết của huynh ấy thì dồn tụ lại.
Hai tay huynh ấy theo bản năng siết chặt gấm vóc, bờ môi mím chặt.
Huynh ấy lại có thể...
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương