Thiếu Nữ Huyền Học: Trọng Sinh Vả Mặt Cực Phẩm, Làm Nũng Trong Lòng Thế Tử

Chương 288: Hi Hi, Tặng Nàng Quạt Hỷ

Trước Sau

break
Nửa năm một năm, thời gian nói ngắn không ngắn, nói dài cũng chẳng quá dài.
Con trai lớn chừng này rồi, cũng không phải trẻ con, hơn nữa, tiền nó mang về nhà cũng không phải là giả.
Sau khi suy tính, Cố Hào Kiệt miễn cưỡng đồng ý.
“Ta chỉ cho con thời gian nửa năm, đợi đại ca con thi Thu vi xong, nếu con vẫn không làm nên trò trống gì, bắt buộc phải đi tòng quân cho ta!”
Nghe thấy cha nới lỏng miệng, Cố Thắng phấn khởi nở nụ cười.
Kéo theo vết thương trên mặt, đau đến mức vặn vẹo cả ngũ quan.
“Cha yên tâm, hài nhi sẽ không làm cha thất vọng đâu!”
“A Trạch, con lấy cho ta ít cao thuốc hoạt huyết hóa ứ tới đây, khuôn mặt này của ca con không thể xảy ra chuyện gì được!”
Đợi sau khi trên mặt bớt sưng, Cố Thắng lập tức hứng khởi trở về kinh thành, hắn còn mang theo “gia sản” mà cha ruột đưa cho.
Số tiền này là quỹ đen do lão đao tự mình giấu giếm bấy lâu nay, có tới một nghìn năm trăm lượng.
Nếu là trước đây, Cố Thắng nhất định mừng rỡ như điên, nhưng bây giờ hắn không cảm thấy nó quý giá đến thế, nhưng để an ủi cha ruột, hắn vẫn làm ra dáng vẻ cảm động rơi nước mắt.
“Cái gì, Nhị ca huynh không theo con đường võ thuật nữa? Huỳnh muốn toàn tâm toàn ý làm ăn buôn bán sao?”
Cố Kiều Kiều sau khi biết chuyện này, khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi, kinh ngạc đến cực điểm.
“Không được, huynh không thể làm như vậy! Nhị ca, huynh rõ ràng... sao huynh nỡ, huynh không muốn làm Đại tướng quân nữa sao?”
Tận sâu trong thâm tâm, nàng ta không hề muốn điều này, thậm chí còn có chút trách móc Cố Thắng tự làm theo ý mình.
“Ta đương nhiên là muốn, nhưng ta làm ăn một năm rồi đi nhập ngũ vẫn còn kịp.”
Kiếp trước, thời điểm hắn lập quân công tốt nhất là một năm sau, hắn vẫn còn thời gian làm việc khác.
“Hơn nữa, bây giờ sắp đến Tết rồi, thời điểm này đi nhập ngũ, vất vả biết bao nhiêu.”
Chính vì có ký ức kiếp trước, hắn mới biết những ngày tháng trong quân doanh khổ sở đến mức nào, nếu như có sự lựa chọn, hắn không muốn đi con đường gian khổ đó.
Cố Kiều Kiều muốn nói điều gì đó, nhìn thấy Nhị ca vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn, lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào.
Nếu như phát triển theo quỹ đạo trong tiềm thức thì tốt biết mấy, nhưng chuyện đã đến nước này, Nhị ca không phải con rối, nàng ta không chi phối được.
“Bây giờ, thế sự biến đổi khôn lường, Nhị ca huynh ban đầu không nên xốc nổi rời khỏi quân doanh như vậy!”
Bây giờ thì hay rồi, muốn quay lại cũng không thể, đi quân doanh xa xôi, chút danh phận con trai Huyện lệnh người ta đâu có thèm để mắt tới.
Nhắc tới chuyện này, Cố Thắng liền bực bội.
“Muội còn mặt mũi mà nói, ban đầu sao muội không kiên quyết một chút bảo ta luyện võ tòng quân, mà lại bảo ta làm ăn trước?”
“Nếu không phải ta nghĩ cách kiếm tiền về, bây giờ mấy người các người có thể sống trong căn nhà này, có thể mặc đẹp ăn ngon như thế này sao?”
Kiếp trước Cố Vãn Hi mới là người hết lời khuyên nhủ, động viên bằng lý lẽ lẫn tình cảm để hắn đi tòng quân, tận tâm quản lý tiệm trong nhà, đưa tiền cho hắn và đại ca, hoàn toàn không cần lo lắng.
Kiều Kiều so với A Hi, thực sự là kém quá xa, chỉ biết khua môi múa mép.
“Trước kia, A Hi đều khuyên khuyên bảo bảo ta, càng không giống muội tiêu tiền vung tay quá trán như thế này!”
Cố Kiều Kiều tức đến rơi nước mắt không nói nên lời:
“Nhị ca, sao huynh có thể nói muội như vậy? Muội chẳng qua là muốn tốt cho huynh thôi.”
“Nếu như muội có thể luyện võ, muội thà rằng thay huynh tòng quân.”
Mắng xong, thần sắc Cố Thắng không được tự nhiên, lại nghe Cố Kiều Kiều nói như vậy, lòng mềm đi nhiều.
Cố Phong rướn cổ đứng ra giảng hòa:
“Được rồi, Kiều Kiều cũng là quan tâm đệ, đệ đừng mắng muội ấy nữa.”
Nhị đệ nói là sự thật, tiền sinh hoạt hằng tháng cha đưa cho bọn họ có hạn, bây giờ có thể sống sung túc như thế này, đều là nhờ Nhị đệ làm ăn kiếm về.
Cố Vãn Hi không hề hay biết liên minh huynh đệ Cố gia đã bị lung lay, nàng vẫn như thường ngày, đọc sách, gieo quẻ, học y, những ngày tháng bình lặng mà ấm áp.
Thời gian thấm thoát trôi qua, đã tới ngày Phương Du Du thành hôn, bọn họ có gửi thiệp mời Cố Vãn Hi.
“Lạnh quá đi, Hi Hi khi nào các cậu mới được nghỉ Tết vậy.”
Tại trước cửa Phương gia, xe ngựa của Lăng Vũ Vi dừng lại, hội họp cùng Cố Vãn Hi và Nguyễn Thanh Sương.
Ba người ăn mặc trang điểm mỗi người một vẻ, xinh đẹp theo những cách khác nhau, quan khách tới chúc hỷ liên tục liếc nhìn, còn hỏi thăm người bên cạnh về thân phận của bọn họ.
“Uớc chừng còn hơn nửa tháng nữa.”
Cố Vãn Hi đưa tay ra, mặc cho Lăng Vũ Vi cùng Nguyễn Thanh Sương nắm lấy.
“Hi Hi, tay cậu ấm quá, đi thôi, chúng ta vào thăm Du Du nào, hôm nay chúng ta đưa cậu ấy xuất giá!”
Ba người dắt tay nhau đi vào trong, lập tức có người hạ Phương gia dẫn đường.
Hoắc Lâm An cùng những người khác cũng đi vào sau đó, vụ án của Phương Tử Câm là do hắn điều tra làm rõ, Phương đại nhân vô cùng cảm kích, thế nên thiệp mời cũng gửi tới cho hắn.
Vào đến khuê phòng của Phương Du Du, một khoảng ngập tràn sắc hỷ, nàng ấy đang trang điểm.
Trên mặt đã xuất hiện chút tướng mang thai, trông vô cùng phú quý có phúc khí.
Bụng dưới đã nhô lên dày dặn, tuy nhiên vì có hỷ phục che chắn nên người ngoài không nhận ra được.
“Các cậu tới rồi.”
Nhìn thấy Cố Vãn Hi cùng mọi người, Phương Du Du mừng rỡ vô cùng.
“Là bạn bè một nhà, ngày vui của cậu, sao tụi này có thể không tới được.”
Nói ra thì, hồi nhỏ bọn họ cũng thường xuyên chơi đùa cùng nhau, chỉ là vì chuyện của Phương Tử Câm mà Phương gia chuyển rời khỏi kinh thành.
Những năm qua Phương Du Du vẫn luôn tìm kiếm tùng tích của tỷ tỷ, mối quan hệ với bọn họ mới nhạt dần mà thôi.
Bây giờ gặp lại, tình cảm vẫn không hề thay đổi.
Sau đó, giờ lành đã tới, tân lang tới đón dâu.
Nguyễn Thanh Sương cùng Lăng Vũ Vi với tư cách là phù dâu, tiễn Phương Du Du xuất giá.
Một người là con gái Hình bộ Thị lang, một người là Huyện chủ, âm thầm chống lưng cho nàng ấy, điều này làm cho hai vợ chồng già Phương gia cảm động không thôi.
Cố Vãn Hi mặc dù không đi cùng, nhưng cũng gửi lời chúc phúc, tiệc hỷ hôm nay, dù là bên nhà trai hay nhà gái, đều sẽ thuận thuận lợi lợi.
Sau khi bái đường, Phương Du Du được đưa vào động phòng.
Nàng ấy giúc giục phu quân mau chóng dở khăn trùm đầu và uống rượu hợp cẩn, theo lý mà nói, quy trình này phải diễn ra trước khi vào động phòng.
Thế nhưng, người nam nhân đó chiều chuộng nàng ấy, cũng không cảm thấy làm trước có gì không thỏa đáng, liền chấp thuận.
“Nương tử, ta ra tiền viện tiếp đón thân bằng quyến thuộc trước, nếu nàng mệt rồi thì nghỉ ngơi trước đi, không cần chờ ta đâu.”
Lúc đi ra ngoài, còn cúi đầu hành lễ cảm ơn Cố Vãn Hi và những người khác, hy vọng bọn họ có thể ở lại trò chuyện với Phương Du Du thêm một lúc.
Người nam nhân này ôn văn nhã đặn, đối xử với Phương Du Du ân cần dịu dàng, hai người quả thực rất xứng đôi.
“Du Du tỷ, mắt nhìn người tốt đấy!”
Nguyễn Thanh Sương thán phục giơ ngón tay cái lên:
“Không giống như tôi hồi đó, đầu óc như bị úng nước, lại đi thích cái loại tra nam!”
“Mặc kệ đi, ngày vui không nói chuyện xui xẻo này nữa, Du Du tỷ chị có đói không?”
...
Có ba người bạn thân ở bên cạnh, Phương Du Du rất vui vẻ.
Sau đó bốn chị em dùng bữa ở gian phòng bên cạnh, bầu không khí cực kỳ tốt.
Thấy thời gian cũng đã muộn, nhóm Cố Vãn Hi ngỏ ý xin phép cáo lui.
“Du Du, cậu sống tốt nhé, chờ đợt sau tụi này rảnh rỗi lại tới thăm cậu.”
Lúc chia tay, mấy người đều có chút quyến luyến.
Ánh mắt Cố Vãn Hi dịu dàng:
“Đừng tiễn nữa, bên ngoài lạnh, đừng để bị cảm.”
Mắt Phương Du Du hoe đỏ:
“Chờ chút đã, tớ có đồ tặng cho các cậu.”
Nàng ấy xoay người lấy rương đồ ra, đem quạt hỷ tặng cho Cố Vãn Hi, khăn hỷ tặng cho Nguyễn Thanh Sương, khăn trùm đầu đỏ tặng cho Lăng Vũ Vi.
“Hy vọng các cậu sau này nếu gặp được nhân duyên, nhất định là lương duyên, và có thể hạnh phúc.”
Những thứ này đều là lời chúc phúc tốt đẹp nhất từ Phương Du Du.
Nếu là trước đây, những thứ mang hỷ khí này đa phần đều để lại cho con cháu đời sau, chứ không đem tặng người ngoài.
Ba người nhìn nhau, vui vẻ nhận lấy.
Hỷ khí phúc khí, làm gì có lý do nào từ chối, đương nhiên là nhận rồi!
Sau khi nhận đồ xong, Cố Vãn Hi đi hội họp với Hoắc Lâm An, chuẩn bị trở về phủ.
“Đây là quà đáp lễ sao?”
“Đúng vậy, quạt hỷ, đẹp không?”
Cố Vãn Hi cầm quạt hỷ, giơ lên trước mặt ướm thử, nửa khuôn mặt giấu sau quạt, đôi mắt như làn nước sóng sánh chuyển động.
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương