Hoắc Lâm An nhìn đến ngẩn ngơ, trong đầu lại hình dung ra cảnh tượng cùng nàng đứng trên hỷ đường, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc.
“Đẹp!”
Giọng nói của hắn có vài phần khàn đục, ánh mắt thẳng thừng xoáy sâu vào đôi mắt nàng.
Phụt!
Cố Vãn Hi đối diện với ánh mắt nóng bỏng này, hơi nóng bốc lên hai bên má, không tự nhiên dời tầm mắt đi chỗ khác.
“Hoắc Thế tử, Cố cô nương.”
Một giọng nói vào lúc này đã phá tan bầu không khí, hai người ngẩng đầu nhìn lại, kinh ngạc phát hiện ra là Tiêu Phong Hoa, ừm, Tiêu Phong Hoa xuất hiện dưới thân phận Tiêu Yên Nhiên.
“Bái kiến Đại công chúa.”
Rõ ràng biết thân phận thật của hắn, nhưng đối ngoại, hai người vẫn như thường lệ đối xử với hắn như một nữ tử.
Tiêu Phong Hoa khẽ gật đầu:
“Miễn lễ đi.”
“Không ngờ Đại công chúa cũng tới đây.”
Giọng điệu Hoắc Lâm An mang theo vài phần cợt nhả, dường như có chút bất ngờ đối với sự xuất hiện của hắn ở đây.
“Phương đại nhân thời điểm làm Phủ doãn Kinh thành có thâm giao với ngoại tổ phụ của ta, người lão gia tử không tới được, ta tự nhiên là phải tới rồi.”
Hơn nữa, phu quân mà Phương Du Du này gả cho, gia đình hắn ta tính ra cũng là bà con họ hàng với ngoại tổ phụ nhà mình, tính như thế thì Phương gia cũng coi như người nhà, sao hắn có thể không tới?
“Hi Hi muội muội ăn mặc hơi mỏng mong rồi, lấy cho ta cái áo choàng thừa ra đây.”
Nghe vậy, Cố Vãn Hi vội vàng từ chối:
“Đa tạ Điện hạ, dân nữ không lạnh.”
Thấy thế, Tiêu Phong Hoa cũng không ép buộc, hắn rất tự nhiên tháo một chiếc trâm cài tóc xuống, tiện tay cài lên đầu nàng.
“Con gái con lứa, đừng ăn mặc đơn điệu quá.”
Mặt Hoắc Lâm An đen như đít nồi, cái thằng ranh này giả làm phụ nữ, giả tới mức quen tay hay việc gớm!
Tiêu Phong Hoa nói xong, liếc nhìn Hoắc Lâm An một cái đầy vẻ khiêu khích, đúng vậy, hắn cố tình làm thế đấy.
“Đa tạ Điện hạ ban thưởng.”
Cố Vãn Hi chú ý tới việc Tiêu Phong Hoa tặng đồ cho mình xong lại nhìn về phía Hoắc Lâm An, trong lòng liền hiểu rõ.
Hắn muốn lôi kéo mình là một, thứ hai cũng là nể mặt Quốc Công Phủ, ở đây diễn kịch cho Hoắc Lâm An xem thôi.
Đoán chừng hai người có chuyện muốn nói, nàng bèn kiếm cớ lui ra xa một chút.
“Ngươi có ý gì?”
Sau khi Cố Vãn Hi rời đi, Hoắc Lâm An nheo mắt lại, giọng điệu bất thiện nhìn Tiêu Phong Hoa.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc của mình, giả ngu vờ ngơ:
“Ta không hiểu rõ ý của Hoắc Thế tử lắm.”
“Hừ.”
Ánh mắt Hoắc Lâm An lạnh lẽo vô cùng:
“Nàng ấy không phải là người ngươi có thể trêu vào đâu!”
“Nam sắc, không có tác dụng đâu.”
“Không có tác dụng? Thế tử ngươi đã thử qua rồi sao?”
Tiêu Phong Hoa nghe xong vẻ mặt đầy kinh ngạc, vừa hỏi vừa bắt đầu quan sát ánh mắt của Hoắc Lâm An.
“...”
Bị nghẹn một họng, Hoắc Lâm An câm nín vô cùng:
“Điện hạ cẩn ngôn!”
Cái dáng vẻ như gặp phải kẻ địch lớn đó, người không biết lại tưởng trước mặt hắn là kẻ thù không đội trời chung nào đó.
Tiêu Phong Hoa nhướn mày, chú ý tới xung quanh không có ai, hắn hạ thấp giọng xuống, nhưng giọng điệu lại vô cùng nghiêm túc.
“Cố cô nương là cô nương độc đáo nhất mà ta từng gặp, sau này nếu như ta có cái phúc khí này, nhất định sẽ nguyện vì nàng mà xả thân.”
Dù cho hắn có ngồi lên vị trí đó đi chăng nữa, nếu như nàng đồng ý, hậu cung chỉ có một mình nàng thì đã sao?
Nếu như không ngồi lên vị trí đó cũng được, bản thân cũng nguyện ý đi theo bên cạnh nàng, bạt thiệp giang hồ làm một đôi thần tiên quyến thuộc.
Nghe thấy Tiêu Phong Hoa thốt ra những lời kiên định như vậy, bàn tay Hoắc Lâm An giấu trong ống tay áo siết chặt thành nắm đấm.
“Các ngươi không hợp nhau đâu, ngươi không có cái phúc khí đó đâu!”
Tiêu Phong Hoa cười như không cười:
“Lời này nói ra, hình như ngươi có cái phúc khí đó vậy, Thế tử hư trương thanh thế như thế, chẳng lẽ là sợ thua trong tay ta?”
Không đợi Hoắc Lâm An lên tiếng, hắn đã tự mình nói tiếp.
“Ta nghĩ ta và Cố cô nương chắc chắn sẽ tâm đầu ý hợp, ta rất hiểu tâm tư của con gái, ngươi hiểu không?”
Hoắc Lâm An cười lạnh, hơi nâng tay lên, nắm đấm siết lại kêu ken kẹt.
“Thèm đòn?”
Ý tứ đe dọa vô cùng đậm nét, ra dáng muốn tẩn cho ai đó một trận.
Tiêu Phong Hoa khẽ lùi ra xa một chút, hắn cười một cách tao nhã:
“Ngươi đừng dọa ta, tâm tư của ngươi và ta đều giống nhau, nhưng bông hoa này rơi vào tay ai thì còn chưa biết chừng đâu.”
“Những thứ khác ta có thể nhường, nhưng riêng chuyện này, ta sẽ không lùi bước!”
Hoắc Lâm An vẻ mặt không chút cảm xúc, thần thái kiêu ngạo vô cùng.
“Xì! Ai cần ngươi nhường chứ?”
“Vậy thì, mỗi người dựa vào bản lĩnh của mình đi!”
Tiêu Phong Hoa vừa nói vừa khẽ gật đầu, hơi nhấc tà váy lên một cách tao nhã rời đi.
Tình địch tuyên chiến.
Vậy thì... chiến thôi!
Rời khỏi Phương gia, Cố Vãn Hi chú ý tới sắc mặt Hoắc Lâm An trở nên trầm trọng.
“Sắc mặt huynh trông không được tốt lắm, làm sao vậy?”
“Không sao, không hề gì.”
Sắc mặt Cố Vãn Hi nghi hoặc, theo bản năng giơ tay lên muốn gieo quẻ, Hoắc Lâm An sợ nàng tính ra điều gì đó.
Hắn đè tay lên cổ tay Cố Vãn Hi:
“Đừng tính... chút chuyện riêng thôi.”
“Ồ...”
Nàng ngoan ngoãn, không gieo quẻ nữa.
“Lên xe đi.”
Hoắc Lâm An không buông tay ra, mà nhân cơ hội đỡ nàng ngồi lên xe ngựa, ở cách đó không xa xe ngựa của Tiêu Phong Hoa đang dừng lại, lúc này hắn đang ngồi bên trong nhìn về phía bên này.
Hắn vô tình nhìn qua, dường như mang theo ý khiêu khích.
“...”
Tiêu Phong Hoa thu hồi tầm mắt, tâm trạng rất không vui, nhưng vừa nghĩ tới điều gì đó, hắn lại trở nên vui vẻ trở lại.
Hôm nay tham dự đám cưới của Phương Du Du, Cố Vãn Hi đã xin nghỉ học viện, nhưng ngay sau đó là ngày nghỉ định kỳ, nàng dứt khoát ở lại Trấn Quốc Công Phủ.
Hôm sau.
Đồ ban thưởng của Đại công chúa giống như nước chảy được chuyển vào Trấn Quốc Công Phủ, đều là tặng cho Cố Vãn Hi, lý do chính là hai người là bạn thâm giao.
Thích thì tặng thôi!
Ai mà không biết Đại công chúa rất được Hoàng đế sủng ái, các lão phu nhân thấy vậy liền vui mừng khôn xiết, sai người sắp xếp chuyển tới viện của Cố Vãn Hi.
Sợ không có chỗ để đồ, còn đập thông cả gian viện bên cạnh, chuyên môn để lại cho nàng làm kho chứa đồ.
“Chủ tử, chuyện này, tổng cảm thấy Điện hạ tặng những thứ này không phải là vô cớ.”
Trực giác nói cho Lãnh Mị biết, đợt tặng quà này không giống bình thường, hơi nhiều quá mức.
Cố Vãn Hi day day huyệt thái dương: “Hắn có chuyện nhờ ta, mấy thứ này đều là tiền quẻ, nhận lấy đi” hối lộ nàng, vẫn tốt hơn là trực tiếp hối lộ Hoắc Lâm An.
Nàng chẳng qua chỉ là cái bia đỡ đạn mà thôi, người mà Tiêu Phong Hoa muốn lôi kéo đâu chỉ có mình nàng.
Sau này những thứ này, cũng có một nửa là của Hoắc Lâm An.
“Ồ.”
Lãnh Mị ngoan ngoãn đối chiếu sổ sách, chỉ đạo hạ nhân chuyển đồ vào kho.
Đại Công Chúa Phủ.
Tiêu Phong Hoa nhìn vựa kho vơi đi không ít, không hề cảm thấy xót xa, ngược lại còn rất mong chờ.
“Ngươi nói xem, đồ ta tặng, Cố cô nương có thích không?”
Những thứ này, có không ít đều là đồ do ngự ban, lại toàn là đồ dùng của con gái, hắn dùng không hợp, tặng nàng là vừa đẹp.
Tâm phúc yên lặng một lúc: “Đều là đồ thượng hạng, Cố cô nương chắc sẽ không ghét đâu” còn thích hay không thì chịu.
Tâm tư của cao nhân, phàm nhân như hắn làm sao đoán ra được.
Quốc Công Phủ, Mặc Viên.
Lăng Phong biết chuyện Tiêu Phong Hoa lấy lòng Cố Vãn Hi bằng cách tặng đồ, lo lắng giùm cho chủ nhân nhà mình, đề nghị hắn cũng tặng ít đồ để lấn lướt đối phương.
“Hừ, mấy thứ tục tĩu đó, làm sao phát huy tác dụng được?”
Hoắc Lâm An nhấp ngụm trà, giọng điệu hờ hững, có điều ngón tay siết chặt chén trà vì dùng lực mà trắng bệch, đã tố cáo tâm trạng lúc này của hắn.
“Thế tử, hay là chúng ta tìm cớ từ chối nhận số đồ này?”
“Không cần, đó là thứ nàng ấy xứng đáng nhận được.”
Nàng cũng giúp Tiêu Phong Hoa gieo vài quẻ, khiến cho những việc làm sau lưng của hắn diễn ra thuận lợi, Cố Vãn Hi xứng đáng nhận những đồ tốt này.