Linh Lan bưng một chiếc Bánh Quế Lửa còn nóng hổi, đặt xuống chiếc đĩa sứ trước mặt Decimus:
"Cậu ăn thử đi, bánh vừa mới ra lò đấy."
Decimus nhìn chiếc bánh xoắn ốc màu đỏ cam lấp lánh những hạt đường sao mai, nuốt nước bọt hỏi: "Chiếc bánh này... có tác dụng ma thuật giúp tăng cường dũng khí như bùa chú sao, tiểu thư Linh Lan?"
Linh Lan mỉm cười lắc đầu: "Không đâu."
"Vậy... nó có thể giúp tôi tỏ tình thành công một trăm phần trăm không?" Decimus lại tràn ngập hy vọng hỏi tiếp.
"Cũng không luôn." Linh Lan tiếp tục lắc đầu.
Decimus xị mặt xuống, có chút thất vọng: "Thế thì nó giúp được gì cho tôi chứ?"
Linh Lan hơi nghiêng đầu suy nghĩ một chút, rồi cô nhìn thẳng vào mắt chàng kỵ sĩ trẻ, nở một nụ cười ấm áp như nắng mai:
"Nó không cho cậu phép thuật, nhưng vị cay ấm của quế lửa sẽ giúp người ta tỉnh táo để nhớ lại điều mà mình thật sự muốn bảo vệ, muốn ở bên cạnh. Nếu điều đó, hay người đó, đủ quan trọng đối với cậu... thì đôi chân của cậu tự khắc sẽ đứng vững, và cậu sẽ không chọn cách bỏ chạy trước thử thách."
Decimus im lặng, cậu nhìn trân trân vào chiếc bánh trong tay, những lời của Linh Lan như chạm vào một góc khuất nào đó trong tâm trí cậu. Cậu nâng bánh lên, cắn một miếng lớn.
Rắc.
Vỏ bánh giòn tan, lớp ruột bên trong mềm mại, vị ngọt dịu của đường và mật ong lập tức lan tỏa nơi đầu lưỡi. Ngay sau đó, vị cay nồng, ấm áp của bột quế lửa xộc lên, chạy dọc khắp các giác quan, khiến lồng ngực cậu nóng bừng lên một dòng nhiệt lượng mạnh mẽ.
Trong khoảnh khắc ấy, những ký ức ngọt ngào liên tục ùa về trong tâm trí Decimus. Cậu nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy cô gái ấy ở thư viện doanh trại, nhớ những lúc cô ân cần giúp đỡ những người lính bị thương, nhớ cả những buổi sáng hai người vô tình chạm mắt và rụt rè trao nhau một lời chào ngắn ngủi... và hơn cả, là cảm giác hạnh phúc, vui vẻ rất đỗi giản dị mỗi khi cậu được nhìn thấy nụ cười của cô.
Đúng vậy, cô ấy rất quan trọng, cậu không muốn bỏ chạy nữa.
Chiều hôm đó, tại khu vực văn phòng thư ký của doanh trại kỵ sĩ.
Decimus đứng thẳng người trước cánh cửa gỗ, trên tay ôm chặt một bó hoa linh lan trắng muốt. Toàn thân cậu lúc này đang run lên bần bật như một chiếc lá trước cơn bão lớn, mồ hôi hột chảy ròng ròng bên thái dương. Thế nhưng, nhớ lại vị quế ấm áp của chiếc bánh hồi sáng, đôi chân cậu như đóng đinh xuống sàn, cậu quyết định không quay đầu bỏ chạy.
Cậu nhắm chặt mắt, hít một hơi muốn nổ lồng ngực, rồi bước lên một bước, hét lớn bằng tất cả sự dũng cảm của một đời kỵ sĩ:
"TÔI THÍCH CÔ! TÔI THẬT SỰ RẤT THÍCH CÔ! XIN HÃY HẸN HÒ VỚI TÔI! CÔ ELAINA! "
Tiếng hét dõng dạc vang vọng khắp cả dãy hành lang vắng lặng.
Mọi thứ đáng lẽ ra đã diễn ra vô cùng hoàn hảo và oanh liệt... cho đến khi cái tên được thốt ra từ khuôn miệng của cậu.
Không gian xung quanh lập tức rơi vào một trạng thái đóng băng tuyệt đối, Decimus hé một mắt ra nhìn. Trước mặt cậu, cô gái thư ký trong mộng của cậu — Elara — đang chớp chớp mắt với vẻ mặt vô cùng ngơ ngác và sững sờ.
Và ngay phía sau lưng cô, cánh cửa phòng bên cạnh chậm rãi mở ra. Một người phụ nữ lớn tuổi hơn, có gương mặt nghiêm nghị và vóc dáng khá đầy đặn bước ra. Đó chính là chị gái ruột của Elara, người cũng đang làm việc trong doanh trại, và tên của bà ấy... chính là Elaina.
Decimus đứng chết trân tại chỗ, tư thế ôm hoa cứng đờ ra như một bức tượng đá. Trong một giây phút định mệnh, bộ não của chàng kỵ sĩ trẻ lập tức nhận ra một sự thật kinh hoàng: Vì quá hoảng loạn và căng thẳng, cậu đã gọi nhầm tên người mình thích thành tên của bà chị gái ngay trước mặt cả hai người bọn họ.
…
Bí mật về cú ngã ngựa vĩ đại của Decimus không giữ được lâu.
Ba phút sau khi sự việc diễn ra, toàn bộ các kỵ sĩ trực ban trong doanh trại đã biết chuyện.
Một giờ sau, thông tin lan truyền với tốc độ ánh sáng đến tai tất cả các đội trưởng, đội phó của các tiểu đội.
Đến giờ ăn tối, ngay cả các bác đầu bếp và các cô lao công ở nhà bếp trung tâm cũng vừa thái thịt vừa bàn tán xôn xao về chàng kỵ sĩ dũng cảm đi tỏ tình nhầm với... bà chị gái của người trong mộng.
Sự việc chưa dừng lại ở đó.
Sáng hôm sau, một kỵ sĩ có khiếu hội họa đã vẽ một bức tranh minh họa đầy tính châm biếm lên bảng thông báo chung. Đến chiều, một nhóm lính rảnh rỗi đã cùng nhau phổ nhạc cho câu hét của cậu. Và đến tối ngày tiếp theo, người ta thậm chí còn dàn dựng hẳn một vở kịch ngắn mang tên "Chàng kỵ sĩ và màn tỏ tình nhầm" để diễn ngay trong phòng sinh hoạt chung.
Felix sau khi nghe một vài tiên đưa thư ghé tiệm kể lại toàn bộ câu chuyện thì không thể chịu đựng nổi nữa. Nó cười đến mức ngã lăn từ trên chiếc ghế sồi xuống đất, hai chân cào cào vào không khí:
"Ha ha ha! Ôi trời đất ơi! Ta thề là cả đời này chưa từng thấy ai đi tỏ tình mà lại thất bại một cách đầy tính giải trí đến như vậy! Đúng là chúa tể vụng về!"
Ba ngày sau vụ nổ truyền thông kinh điển đó, tiếng chuông cửa của Aura Panis lại vang lên một hồi uể oải.
Leng keng...
Decimus xuất hiện ở cửa tiệm. Gương mặt cậu lúc này xám xịt, đôi mắt dại ra, hai tay buông thõng, bước đi lờ đờ như một linh hồn đã hoàn toàn rời khỏi xác và chỉ còn lại cái vỏ bọc vô thức đang di chuyển.
Linh Lan tràn ngập lòng xót xa, cô nhanh chóng đặt trước mặt cậu một ly trà thảo mộc ấm áp: "Cậu... cậu vẫn ổn chứ, Decimus?"
"Không..." Giọng Decimus thều thào như tiếng gió lọt qua khe cửa.
"Cậu có muốn nói chuyện, hay tâm sự một chút không?" Linh Lan dịu dàng hỏi.
"Không..." Cậu lắc đầu nhẹ.
"Thế... cậu có muốn ăn một chiếc bánh ngọt để giải sầu không?"
Decimus đứng hình mất vài giây, bộ não của cậu chậm rãi xử lý thông tin, rồi cậu ngước đôi mắt tội nghiệp lên nhìn cô: "... Có."
Felix nghe thấy thế liền gật gù cái đầu: "Tốt lắm, ít ra thì sau chấn thương tâm lý cấp độ mười, nhà ngươi cũng đã nói được một câu thông minh rồi đấy."
Decimus bất lực gục mặt xuống hai lòng bàn tay, rên rỉ: "Tôi quyết định rồi, tiểu thư Linh Lan..."
"Cậu quyết định chuyện gì cơ?"
"Tôi đã xin nghỉ phép dài hạn, tôi sẽ tạm thời không quay trở lại doanh trại kỵ sĩ nữa!" Decimus dứt khoát tuyên bố.
Felix vẫy vẫy cái đuôi: "Ý hay đấy nhóc, trốn đi là một biện pháp bảo toàn mạng sống tối ưu."
"Tôi cần thời gian cách ly với thế giới." Decimus đập đầu xuống bàn: "Ít nhất là cho đến khi cái vở kịch quái quỷ kia ngừng diễn, và mọi người hoàn toàn quên sạch sành sanh cái chuyện này đi..."
Ngay đúng khoảnh khắc cậu vừa dứt lời, từ phía bên ngoài cửa sổ thủy tinh của tiệm bánh, một nhóc tiên đưa thư vui vẻ đang vỗ cánh bay ngang qua. Chú ta vừa bay vừa huýt sáo, cất giọng hát vang một bài đồng dao đang thịnh hành khắp các ngõ ngách Regalia:
"Tên em là Elara, hay tên chị là Elaina~ Tôi thật sự thích cô lắm đó nha!"
CỐC!
Decimus đập mạnh đầu xuống mặt bàn gỗ sồi một cú đau đớn, hoàn toàn buông xuôi cho số phận trớ trêu của mình.
Felix ở trên quầy cười đến mức thắt cả ruột lại, không thể hít thở nổi, còn Linh Lan thì vội vàng đưa hai tay lên che chặt lấy miệng, quay ngoắt mặt đi hướng khác. Bởi vì cô biết rõ, nếu cô chỉ cần nhìn thêm cái bản mặt thảm hại của chàng kỵ sĩ trẻ này thêm một giây nữa thôi, cô cũng sẽ không thể giữ nổi sự lịch sự mà bật cười thành tiếng mất thôi.
Hết Chương 34.