Buổi sáng tại Aura Panis vẫn nhộn nhịp theo một cách rất riêng. Một nhóm các tiên tộc đưa thư đang ríu rít tranh nhau những mẩu bánh quy dùng thử miễn phí đặt trên quầy, tạo nên những âm thanh xôn xao, vui vẻ. Ở phía đối diện, Felix đang nằm dài, lim dim đôi mắt tận hưởng giấc ngủ ngon lành dưới ánh nắng ấm áp.
RẦM!
Cánh cửa gỗ một lần nữa bị đẩy ra đầy thô bạo.
"TIỂU THƯ LINH LAN!"
Felix giật bắn người, bốn chân bật nảy lên khỏi mặt quầy, nó gầm gừ đầy cáu kỉnh: "Lại là cái tên nhóc loa phóng thanh này! Bộ nhà mi không biết đẩy cửa như người bình thường à?"
Decimus hùng hổ bước vào, nhưng khác hẳn với vẻ oai phong lẫm liệt của những ngày trước, trông cậu hôm nay thảm hại và đáng lo ngại hơn nhiều. Mái tóc nâu sẫm rối bù xù như vừa trải qua một trận bão, đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ thiếu ngủ, và gương mặt căng thẳng, bặm chặt môi đến mức cứng đờ. Nhìn cậu lúc này không giống một người đi mua bánh mì, mà giống một chiến binh chuẩn bị bước vào trận quyết đấu sinh tử một mất một còn.
Linh Lan vội vàng đặt khay bánh xuống, ái ngại nhìn cậu: "Decimus... cậu có chuyện gì sao? Trông cậu mệt mỏi quá."
"Không... Không có chuyện gì cả!" Decimus lập tức đứng nghiêm, nhưng giọng nói lại run lên bần bật.
"Cậu vừa trả lời trong lúc người đang run bắn lên đấy." Linh Lan dở khóc dở cười chỉ ra.
"Tôi không run! Kỵ sĩ Ánh Sáng không bao giờ biết run!" Decimus mạnh miệng tuyên bố.
Thế nhưng, ngay khi cậu nâng ly nước lọc mà Linh Lan vừa rót lên, mặt nước trong ly lập tức dao động dữ dội, bọt nước bắn tung tóe ra ngoài vì đôi bàn tay của cậu đang rung bần bật như một chiếc máy ma pháp lỗi nhịp.
Felix liếc mắt nhìn cái ly, rồi lại nhìn gương mặt đang tái mét của cậu chàng, chép miệng mỉa mai:
"Ừ, rõ ràng là không run chút nào, mặt nước kia chắc là do hiện tượng động đất cục bộ tự nhiên gây ra thôi."
Sau khi nhận ly nước, Decimus chọn chiếc bàn khuất nhất trong góc tiệm và ngồi im lặng suốt gần mười phút đồng hồ. Cậu không ăn, không uống, mắt cứ đảo liên tục khắp bốn phương tám hướng, chốc chốc lại ngó ra cửa sổ như thể đang rà soát xem có gián điệp hay thế lực thù địch nào đang bám đuôi mình hay không.
Cuối cùng, sau khi đã chắc chắn không gian xung quanh hoàn toàn an toàn, chàng kỵ sĩ trẻ hít một hơi thật sâu, rón rén tiến lại gần quầy thu ngân, hạ thấp giọng hết mức có thể:
"Tiểu thư Linh Lan..."
"Vâng, tôi nghe đây?" Linh Lan nghiêng đầu nhìn cậu.
"Tôi... tôi muốn hỏi cô một chuyện này, một chuyện vô cùng hệ trọng..."
Nói đến đây, hai bên tai của Decimus lại bắt đầu phản bội chủ nhân, chuyển sang màu đỏ rực. Cậu lúng túng gãi đầu, lắp bắp:
"Chuyện là... m-một người bạn của tôi... Anh ta đang gặp phải một rắc rối lớn về mặt tâm lý..."
Felix đang liếm lông chân, nghe thấy thế liền ngẩng đầu lên, chặn họng:
"Bỏ cái văn mẫu “một người bạn” đó đi nhóc. Ở đây không có ai ngoài tụi này đâu, chắc chắn người bạn đó chính là mi chứ gì nữa."
Decimus lập tức đông cứng người, chiếc đuôi tưởng tượng sau lưng cậu rũ xuống thảm hại. Cậu cúi gấu áo, lí nhí thừa nhận:
"Được rồi... là tôi."
Sau vài phút đấu tranh tâm lý dữ dội, Decimus cuối cùng cũng chịu đổ hết nỗi lòng. Hóa ra, ở trong doanh trại trung tâm của Đội Kỵ sĩ Ánh Sáng có một nữ thư ký xinh đẹp tên là Elara. Decimus đã đem lòng thầm thương trộm nhớ cô ấy từ cái nhìn đầu tiên, nhưng vì bản tính ngây ngô và nhút nhát, cậu chưa bao giờ dám mở lời nói chuyện quá ba câu.
"Tôi... tôi định hôm nay sẽ lấy hết can đảm để tỏ tình với cô ấy." Decimus đan chặt hai tay vào nhau.
Linh Lan mỉm cười cổ vũ: "Đó là một chuyện rất tốt mà, Decimus. Hãy dũng cảm lên chứ!"
"Không tốt chút nào đâu!" Decimus ôm đầu, bắt đầu rơi vào chuỗi suy diễn hoảng loạn kinh điển của những kẻ lần đầu biết yêu: "Nếu tôi thất bại thì sao? Nếu cô ấy thẳng thừng từ chối và ghét bỏ tôi thì sao? Nếu sau này mỗi lần gặp nhau trong doanh trại đều ngượng ngùng đến mức không nhìn nổi mặt nhau thì sao? Nếu cô ấy nghĩ tôi là một kẻ phiền phức, rồi báo cáo lên Đội trưởng Valerius, rồi tôi bị đuổi khỏi đội, rồi tôi phải đi lưu vong..."
Felix giơ một ngón chân trước lên, thẳng thừng ngắt lời tràng suy diễn xuyên lục địa của cậu:
"Đủ rồi đấy cái tên nhóc này. Ta hiểu rồi, nếu cứ để mi nói tiếp, mi sẽ tự đào huyệt rồi chôn sống mình trong tiệm bánh này mất. Có gan đi bắt tội phạm mà không có gan nói một câu thích một cô gái à?"
"Không phải như thế mà!" Decimus đỏ mặt cự nự.
Linh Lan mỉm cười: “Tôi hiểu rồi, cậu chờ một lát nhé, tôi có món bánh đặc biệt dành cho cậu.”
Nói rồi, cô bước vào bếp, trên bàn là một khối bột mì mềm mịn, đàn hồi đã được cô ủ nở hoàn hảo bằng men ma pháp. Linh Lan nhẹ nhàng, khéo léo dùng cây cán bột để dàn mỏng khối bột thành một lớp đều tăm tắp.
Tiếp theo, cô dùng cọ quét một lớp bơ tuyết tan chảy vàng óng lên khắp bề mặt. Điểm nhấn quan trọng nhất chính là hỗn hợp nhân: đường nâu ngọt lịm trộn đều với bột quế lửa đỏ rực — loại quế đặc sản quý hiếm được thu hoạch từ những bụi cây sinh trưởng cạnh vùng núi lửa, mang theo vị cay nhẹ ấm áp — hòa cùng vài giọt mật ong rừng sâu đậm vị.
Khi Linh Lan rắc đều hỗn hợp này lên lớp bơ, từng lớp hương thơm như được đánh thức, hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo. Cô cẩn thận cuộn tròn khối bột lại thành một dải dài, rồi dùng một chiếc dao sắc bén cắt thành từng khoanh đều đặn. Những vòng xoắn ốc hiện ra, đan cài giữa sắc trắng của bột và sắc đỏ cam của quế, trông giống hệt như những ngọn lửa nhỏ đang cuộn mình ngủ yên.
Cuối cùng, từng chiếc bánh được xếp ngay ngắn vào khay và đưa vào lò. Dưới sự sưởi ấm của ngọn lửa ma pháp xanh nhạt cháy đều bên dưới, lớp bột nở phồng lên, chuyển sang màu vàng óng ánh lớp lánh.
Một mùi hương thơm ngọt, nồng nàn bất chợt lan tỏa ra.
Cô mở cửa lò nướng, một làn hơi nóng nhẹ nhàng, ấm áp lập tức ùa ra, mang theo sự hòa quyện tuyệt vời giữa mùi bơ béo ngậy, mùi đường nâu ngọt lịm và hương vị đặc trưng, ấm nồng của bột quế lửa. Hương thơm ấy quấn quýt vào không khí, sưởi ấm toàn bộ căn phòng.
Mùi hương quyến rũ đến mức Decimus đang ngồi ủ rũ cũng phải bất giác hít hà theo: "Thơm... thơm quá..."
Ngay cả Felix vốn đang nằm lười cũng phải ngồi bật dậy, hít hà mùi quế lan tỏa khắp căn bếp.
Hết chương 33.