Tiệm Bánh Nhỏ Ở Xứ Sở Diệu Kỳ

Chương 32: Hương Vị Của Hạnh Phúc

Trước Sau

break

Leng keng.

Giữa lúc tình hình đang hỗn loạn, tiếng chuông cửa lại vang lên một lần nữa, một thân ảnh cao lớn, quen thuộc bước qua ngưỡng cửa.

Valerius bước vào tiệm với phong thái ung dung như mọi khi, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản mở hờ cúc cổ, bên ngoài khoác chiếc áo choàng màu xanh đậm. Thế nhưng, ngay khi vừa đặt chân vào tiệm và nhìn thấy bóng lưng của Decimus, bước chân của vị đội trưởng khựng lại giữa không trung.

Decimus nghe thấy tiếng động cũng quay đầu lại. Trong một giây ngắn ngủi khi hai ánh mắt chạm nhau, gương mặt đang đỏ bừng của chàng kỵ sĩ trẻ lập tức chuyển sang trắng bệch, cắt không còn một giọt máu.

Cậu đứng phắt dậy, giơ tay chào theo đúng nghi thức quân đội, hét lớn bằng tất cả công lực:

"ĐỘI TRƯỞNG VÀO!!!"

Cả tiệm bánh Aura Panis lại được một phen giật mình lần thứ n trong buổi sáng.

Felix ôm tai, gầm gừ: "Lại nữa! Cái tên nhóc này không thể nói chuyện như người bình thường được à?"

Valerius bất lực đưa hai ngón tay lên day day huyệt thái dương đang giật lên liên hồi của mình. Anh chậm rãi tiến lại gần, thở dài:

"Decimus."

"DẠ CÓ!" Decimus đứng thẳng tắp.

"Nhỏ tiếng lại, đây là tiệm bánh, không phải doanh trại." Valerius trầm giọng nhắc nhở.

"DẠ RÕ!" Decimus cố gắng kìm nén, nhưng âm lượng phát ra vẫn to như tiếng loa phóng thanh.

Valerius khẽ thở dài một tiếng dường như đã quá quen với việc này, anh lắc đầu tự nhủ hôm nay chắc chắn sẽ là một ngày làm việc rất dài đây. Anh bước đến quầy thu ngân, hướng về phía Linh Lan:

"Cho tôi hai chiếc bánh vòng và một ly cà phê đen như cũ."

"Vâng, anh chờ một chút nhé." Linh Lan mỉm cười đón nhận.

Valerius gật đầu, sau đó tự động tìm một chiếc bàn trống ở góc phòng ngồi xuống, hoàn toàn bình thản trước cảnh tượng hỗn loạn do cậu cấp dưới gây ra, như thể anh đã quá quen với việc đi dọn dẹp hậu quả cho cậu chàng vậy.

Trong lúc chờ Linh Lan chuẩn bị bánh, Decimus đứng khoanh tay bên quầy, cố gắng không gây ra thêm tiếng động nào nữa. Titus vừa lau bàn gần đó, vừa tò mò nhìn chằm chằm vào thanh kiếm hộ thân sắc bén đang đeo bên hông cậu, khẽ hỏi:

"Anh kỵ sĩ ơi, anh thật sự đi bắt tội phạm mỗi ngày sao ạ? Ngầu quá vậy!"

Decimus nghe thấy lời khen ngợi liền lập tức lấy lại sự tự tin, cậu hếch cằm đáp đầy tự hào: "Đúng vậy! Nhiệm vụ của Đội Kỵ sĩ Ánh Sáng là bảo vệ công lý và trừng trị tất cả những kẻ làm điều xấu!"

"Bánh mì xúc xích đồng quê của cậu xong rồi đây, Decimus." Giọng nói trong trẻo của Linh Lan vang lên cắt ngang bầu không khí.

Cô đặt lên mặt quầy hai ổ bánh mì dài có lớp vỏ màu vàng ruộm, giòn tan. Bên trong ổ bánh được kẹp một cây xúc xích nướng mọng nước, xèo xèo xém cạnh, kèm theo các loại rau thơm xanh mát của thung lũng và rưới đẫm một lớp sốt mật ong mù tạt vàng óng. Mùi thơm nồng nàn của thịt nướng và vị ngọt cay dịu nhẹ của sốt lập tức lan tỏa, chiếm trọn khoang mũi của tất cả mọi người.

Đôi mắt của Decimus lập tức sáng rực lên như hai chiếc đèn pha, cậu nhìn chăm chăm vào đĩa bánh, thốt lên đầy sùng bái:

"Ôi... Đẹp quá... Trông nó cứ như một tác phẩm nghệ thuật vậy!"

Linh Lan bật cười khúc khích trước biểu cảm quá khích của cậu: "Cậu quá khen rồi, đây cũng chỉ là bánh mì kẹp bình thường thôi mà."

"Không!" Decimus lắc đầu lia lịa, gương mặt tràn ngập sự nghiêm túc: "Đối với một kỵ sĩ tập sự phải chạy bộ tuần tra mười vòng kinh thành từ tờ mờ sáng như tôi, đây không đơn thuần là một món ăn. Đây chính là bữa trưa cứu mạng, và là biểu tượng của hạnh phúc!"

Felix gật gù cái đầu mèo, lần đầu tiên lên tiếng đồng tình:

"Được rồi, đây là lần đầu tiên trong ngày ta hoàn toàn nhất trí với quan điểm của nhà ngươi đấy, nhóc kỵ sĩ."

Sau khi trả tiền xu và nhận lấy túi bánh mì thơm phức, Decimus cúi đầu chào Linh Lan rồi chuẩn bị quay người rời đi.

Thế nhưng, vừa bước đi được đúng hai bước chân, cậu bỗng nhiên khựng lại. Cậu ngập ngừng một lát, rồi dứt khoát quay người trở lại, đứng tần ngần trước tủ kính trưng bày bánh ngọt. Chàng kỵ sĩ trẻ hết nhìn sang trái lại ngó sang phải, hai tay đan chặt vào nhau đầy vẻ lúng túng, do dự và phân vân.

Linh Lan nghiêng đầu quan sát biểu cảm kỳ lạ của cậu, dịu dàng lên tiếng hỏi: "Decimus ơi, cậu còn muốn mua thêm thứ gì nữa sao?"

"À... ừm... thực ra thì... tôi..."

Decimus bắt đầu lắp bắp, những từ ngữ vốn dĩ rất dứt khoát của cậu bay đi đâu mất sạch. Cùng lúc đó, hai bên tai của cậu lại một lần nữa đỏ bừng lên, lần này sắc đỏ đậm đến mức như sắp rỉ máu.

Felix vốn là một tay chuyên hóng chuyện thị phi, vừa nhìn thấy biểu cảm thẹn thùng này của chàng trai mới lớn liền nhướng mày, cái mũi mèo thính nhạy lập tức ngửi thấy mùi "buôn chuyện" ngọt ngào:

"Ồ... Ta hiểu rồi nha, cái điệu bộ này... chắc chắn là có vấn đề rồi."

Bị con mèo đen nhìn thấu, Decimus càng thêm bối rối, cậu vội vàng chỉ tay đại vào một chiếc bánh nằm ở góc khuất trên kệ gỗ:

"Cho... cho tôi lấy thêm một chiếc Bánh Quế Lửa này nữa!"

"Được chứ, cậu chờ tôi một chút." Linh Lan tinh tế không gặng hỏi sâu thêm về sự lúng túng của cậu, cô nhanh nhẹn gắp chiếc bánh quế có màu đỏ cam rực rỡ, tỏa ra mùi thơm nồng ấm của bột quế lửa và thảo mộc cho vào một chiếc túi nhỏ riêng biệt rồi đưa cho cậu.

Decimus nhận lấy chiếc túi nhỏ như nhận được báu vật, cậu cúi đầu chào một cách vội vã rồi gần như là chạy biến ra khỏi cửa tiệm như thể đang chạy trốn khỏi một trận chiến.

Sau khi bóng dáng của chàng kỵ sĩ trẻ khuất hẳn sau cánh cửa gỗ, Felix lập tức nhảy tót lên bậu cửa sổ, hai chân trước chống cằm, chiếc đuôi phe phẩy liên tục đầy thích thú nhìn theo bóng lưng đang đi xa dần ở cuối con phố:

"Ta dám cá bằng mười đĩa cá hồi nướng, cái tên nhóc kỵ sĩ Decimus đó chắc chắn đang có âm mưu bí mật!"

Titus tò mò chạy lại gần, nghếch đầu hỏi: "Âm mưu gì thế hả anh Felix?"

Felix hứ một tiếng, quay đầu lại gõ nhẹ vào trán cậu nhóc một cái:

"Ta mà biết thì đã không gọi là bí mật rồi! Nhưng nhìn cái bộ dạng vừa nãy của hắn, câu chuyện phía sau chắc chắn sẽ vô cùng thú vị và ly kỳ đây."

Ở phía cuối con phố cổ của vương quốc Regalia, chàng kỵ sĩ trẻ Decimus ôm chặt chiếc túi đựng bánh Quế Lửa trước ngực, bước chân tuy vội vã nhưng hai bên tai vẫn cứ đỏ bừng lên dưới ánh nắng rực rỡ của buổi ban mai.

Hết Chương 32.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương