Nhìn thấy cô ta muốn đánh người, Tô Cẩm Hoan lo lắng lớn tiếng nhắc nhở:
“Cẩn thận.”
Thẩm Anh Kiệt không chịu tránh đi, bị cô ta tát một cái thật mạnh vào mặt. Lâm Tử Nha vô cùng tức giận, nên cái tát này mạnh đến mức phát ra âm thanh chói tai, gây náo động của hội trường.
Lâm Tử Nhã vẫn còn chưa hả giận, còn giơ chân lên đá cậu ta một cái thật mạnh nữa rồi sau đó mới rời khỏi phòng tiệc.
"Trợ lý Thẩm, sao anh không tránh đi?"
Nhìn vết đỏ hiện rõ trên mặt cậu ta, Tô Cẩm Hoan cau mày, cảm thấy rất đau lòng, và đau khổ thay cho cậu ta.
Thẩm Anh Kiệt đưa tay xoa xoa khuôn mặt tuấn tú đang nóng bừng của mình, nhún vai, cười nói:
“Nếu tôi không nhận được cái tát này từ cô ấy thì chuyện này sẽ không bao giờ kết thúc. Cô ấy là con gái duy nhất của chủ tịch Lâm nên cô ấy đã quen với việc kiêu ngạo... Hơn nữa, nước ép dưa hấu tôi vừa phun lên đầu và mặt cô ấy đã biến cô ấy từ một quý cô trở thành một con chuột chù, nên cái tát mà tôi nhận được cũng xem là đáng giá rồi.
Tập đoàn Lâm thị là một công ty lớn với tài sản hàng trăm triệu, chẳng trách cô ta lại kiêu ngạo và độc đoán như vậy.
Không sai, chỉ có cô ta cùng với Hoắc Liệt Trần mới là xứng đôi, lấy gia thế và tài chính của bọn họ, cho dù chỉ vì gia tộc mà kết hôn cũng được coi là một chuyện tốt.
Tô Cẩm Hoan nghĩ tới đây lại càng nhíu mày, không hiểu vì sao món tráng miệng trong mồm bỗng nhiên chua chát?
Cô đặt đĩa đang ăn dở xuống, nhìn khuôn mặt sưng đỏ của Thẩm Anh Kiệt, cau mày nói:
"Trợ lý Thẩm, chúng ta đến phòng khách đi, để tôi xoa chút thuốc mỡ cho anh, mặt anh sưng tấy rồi."
Lâm Tử Nhã này thật sự rất hung dữ và tàn độc, ra tay đánh cậu ta thật mạnh.
Thẩm Anh Kiệt với ý chí muốn sống sót mãnh liệt của mình đã lùi lại hai bước, sợ hãi nói:
"Không sao đâu, tôi có thể tự mình làm được."
Miệng thì trả lời vậy, nhưng trong lòng Thẩm Anh Kiệt đang nghĩ: Cô đang đùa tôi à? Nếu thiếu gia biết chuyện, liệu có để tôi còn sống nữa không?
Tô Cẩm Hoan khóe miệng hơi co giật, vẻ mặt của cậu ta là thế nào, cô đáng sợ như vậy sao?
"Cô Tô, thiếu gia sẽ sớm trở lại, tôi xin phép đi trước."
Thẩm Anh Kiệt xoa xoa khuôn mặt tuấn tú đau rát của mình, thầm nghĩ người xưa không lừa gạt mình, quả nhiên chỉ có phụ nữ và tiểu nhân mới khó đối phó nhất.
Thẩm Anh Kiệt vừa rời đi, ong bướm trong phòng tiệc không nhịn được nữa, một nhóm nam nhân từ lâu đã có dục vọng với Tô Cẩm Hoan liền lao tới.
“Xin chào, cô xinh đẹp quá, cô có muốn nhảy với tôi không?”
Tô Cẩm Hoan nhìn đám người đàn ông tới gần, vội vàng lùi lại:
“Xin lỗi, tôi không biết nhảy.”
"Không biết cũng không sao đâu. Tôi có thể dạy cô. Tôi đã từng giành được giải thưởng về khiêu vũ đó."
"Tôi cũng có thể dạy cô, cha tôi là chủ tịch tập đoàn Lữ thị, sau khi xuống tàu chúng ta có thể giao lưu nhiều hơn."
"Cha tôi là ông chủ của một tập đoàn toàn cầu."
"Bố tôi là giám đốc..."
Bữa tiệc đột nhiên biến thành một bữa tiệc khiêu vũ quy mô lớn, nhìn thấy họ đỏ mặt và tranh giành với nhau để được khiêu vũ với mình, Tô Cẩm Hoan muốn cười, nhưng vẫn phải nén lại.
Hoắc Liệt Trần từ xa nhìn thấy Tô Cẩm Hoan bị bầy sói bao vây, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của anh trong nháy mắt trở nên nham hiểm, đôi mắt sắc bén sâu như ao lạnh đột nhiên tạo ra một trận cuồng phong, anh nheo đôi mắt sắc lạnh như mắt đại bàng đầy bạo lực và bước về phía trước, nắm lấy cánh tay của Tô Cẩm Hoan, kéo cô vào trong lòng anh, với một ánh mắt sắc bén, sát khí vô hình tạo thành một luồng khí áp bức mạnh mẽ.
Hành động này ngay lập tức gây sốc cho toàn bộ những người đang ở đây, khiến một đám người giàu có khi nãy vừa mới tranh giành nhau đỏ mặt tía tai trở nên im bặt, kinh hãi trốn chạy.
Anh quá ngang ngược, Tô Cẩm Hoan đụng phải lồng ngực rắn chắc của anh, mũi cô lập tức đỏ bừng, cô ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh, có chút tức giận nói:
"Anh làm gì vậy? Mau thả tôi ra."