Tình Một Đêm: Hoắc Thiếu Thích Cưng Chiều Vợ

Chương 52: Cái Gì Cũng Dám Làm Nhưng Chắc Chắn Sẽ Không Làm Tiểu Tam

Trước Sau

break

Sự phản kháng của cô, càng khiến cô bị ôm một cách mạnh mẽ hơn, anh cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi má đỏ bừng của cô, trong đôi mắt đen láy hiện lên sự tức giận nguy hiểm:
“Anh vừa mới đi được một lúc, mà em đã đi trêu đùa bao nhiêu cuồng phong lãng điệp* như vậy rồi?”
(* ý là ong bướm)
"Tôi không có đi trêu đùa bọn họ."
Tô Cẩm Hoan mím môi, trong đôi mắt trong sáng sáng ngời của cô hiện lên một tia lửa giận dữ dội, giơ nắm đấm lên, đánh thật mạnh vào ngực anh, mỉa mai chế nhạo:
"Còn anh thì sao, Hoắc thiếu gia, anh đã có vị hôn thê rồi, tại sao còn muốn trêu đùa tôi? Buông tôi ra, tôi không muốn bị người khác chửi rủa là đồ tiểu tam."
Hoắc Liệt Trần sửng sốt:
"Vị hôn thê?" Vị hôn thê nào? Anh có vị hôn thê khi nào? Tại sao anh lại không biết chuyện này?”.
"Anh còn muốn tỏ ra vẻ là mình không biết ư?"
Tô Cẩm Hoan tức giận đến xanh mặt, cô trợn to đôi mắt đỏ hoe của mình, hung hăng nhìn anh, nói từng câu từng chữ một:
"Tôi có thể làm bất cứ thứ gì, nhưng sẽ không bao giờ đi làm tiểu tam, tôi ghét nhất là những người làm tiểu tam, Hoắc Liệt Trần, tôi hận anh, anh mau thả tôi ra."
Cô vùng vẫy dữ dội, đôi mắt đầy giận dữ của cô thực sự đang lấp lánh nước.
Nhìn thấy vẻ mặt tức giận của cô, trong lòng Hoắc Liệt Trần như có vật gì đập mạnh vào, anh chưa bao giờ thấy cô tức giận, cuồng loạn đến điên cuồng như vậy, giống như đã bị đả kích rất lớn.
"Buông ra, để tôi đi."
Tô Cẩm Hoan đã có chút mất khống chế, trong lúc giãy dụa, đột nhiên vang lên một tiếng “bốp”, trên khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Liệt Trần xuất hiện một vết màu đỏ.
Không khí xung quanh dường như đóng băng trong nháy mắt, nhìn thấy dấu bàn tay ở trên khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông đang ôm mình, Tô Cẩm Hoan trở nên kinh hãi, cơ thể cô run rẩy, sau đó cô dùng hết sức lực đẩy anh ta ra rồi lao ra ngoài, phía sau cô là những tiếng chửi bới của những người phụ nữ ở trong sảnh tiệc.
"Cô ta là ai vậy? Sao lại dám tát Hoắc thiếu gia? Thật là không biết xấu hổ."
“Con khốn không biết xấu hổ, ngay cả Hoắc thiếu mà cũng dám đánh, chắc chán sống rồi.”
“Đúng thế, cô ta chết chắc rồi, tiện nhân.”
Hoắc Liệt Trần nắm chặt bàn tay thành nắm đấm, ánh mắt sắc bén đầy sát khí liếc nhìn bọn họ, giọng nói trầm lạnh nhưng không hề tỏ ra tức giận:
"Bổn thiếu gia thích để cho cô ấy tát vào mặt, mấy người có ý kiến ​​gì?"
Giọng nói của anh không lớn nhưng lại khiến toàn trường chấn động, mấy người phụ nữ kia vốn đang tràn đầy phẫn nộ, tức giận thay anh chính là muốn thu hút sự chú ý của anh, nhưng sau khi nghe anh hỏi câu đó, bọn họ lập tức cúi đầu không dám nói gì nữa.
Hoắc Liệt Trần hừ lạnh một tiếng, rồi nhanh chóng đuổi theo cô, nhưng khi anh vừa bước ra khỏi cửa hội trường thì đột nhiên có tiếng gọi với lại.
“Hoắc thiếu gia.”
Tô Thanh Uyển vẫn luôn âm thầm quan sát từ nãy đến giờ, đã đuổi kịp theo anh, lớn tiếng nói:
“Tôi biết vì sao chị ấy lại có phản ứng lớn như vậy với thiếu gia rồi.”
Hoắc Liệt Trần dừng lại, chậm rãi quay người lại, nheo mắt, lạnh lùng nhìn cô ta.
Thấy anh có hứng thú, Tô Thanh Uyển vui vẻ, hớn hở nói:
“Tôi nghe mẹ tôi kể là bác gái, tức mẹ ruột của chị ấy, khi chị tôi còn rất nhỏ thì bà ấy đã lừa dối và trở thành tình nhân của một người đàn ông đã có gia đình. Khi bố tôi biết chuyện, bố tôi đã rất tức giận, đánh đập bà ấy rồi đuổi bà ấy ra khỏi nhà họ Tô, ông ấy còn không cho bà ấy gặp lại chị gái, chị gái tôi luôn xấu hổ về mẹ ruột của mình nên mới hận tiểu tam sâu sắc đến vậy, nhưng mà mẹ nào con đấy, bác gái của tôi đã không giữ được đạo làm vợ, thì chị gái tôi..."
Hoắc Liệt Trần hung ác nheo lại đôi mắt, lạnh lùng như băng nhìn cô ta, có chút khinh thường ngắt lời cô ta:
“Nhưng những gì mà tôi được biết được lại khá khác so với câu chuyện mà cô nói, cô có muốn nghe thử không?"
Trong lòng Tô Thanh Uyển run lên, sau đó nói:
"Chị ấy không muốn người khác biết mình có một người mẹ là tình nhân, nên những lời chị ấy nói chắc chắn không phải sự thật."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương