Hoắc Liệt Trần ném áo khoác lên boong tàu, dùng đôi tay khỏe mạnh giữ cằm cô, vừa dùng sức nâng nó lên, vừa cúi đầu mình xuống, hung hãn hút lấy hơi thở của cô một cách bạo ngược và quyết liệt, đôi mắt sắc bén, lạnh lẽo như hồ băng cùng với một ngọn lửa dường như muốn thiêu rụi cô.
"Ư..."
Một lời không hợp liền trở mặt, ai có thể hống hách được như anh? Tô Cẩm Hoan cảm thấy trong lòng như có một ngọn lửa thiêu đốt, khiến toàn thân nóng bừng, cô siết chặt nắm đấm, đập mạnh vào ngực anh, muốn vùng vẫy trốn thoát.
Cánh tay mảnh khảnh mà rắn chắc của anh vòng qua eo cô, ôm chặt cô vào cơ thể cường tráng của mình, nụ hôn cuồng nhiệt của anh giống như một cơn bão cuồng nộ, quét qua cô cho đến khi toàn bộ sức lực của cô bị hao mòn đi, chỉ còn lại hơi thở gấp gáp.
Anh quá mạnh mẽ, cô không phải đối thủ của anh, cơ thể cô dần dần mềm nhũn, tất cả sức lực giãy giụa của cô đều bị mất đi bởi sự ngọt ngào mà anh truyền đến trái tim cô. Giờ phút này, bất kể anh muốn làm gì với cô, cô cũng không thể cưỡng lại được..
Hoắc Liệt Trần hôn cô, từ thô bạo đến thương tiếc, anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô, hai tay siết chặt ở eo cô.
Cảm nhận được lực áp sát, Tô Cẩm Hoan sắc mặt càng ngày càng đỏ bừng, hồng hào truyền đến tận gốc tai.
Hoắc Liệt Trần vòng tay qua eo cô, ôm cô thật chặt, vùi mặt vào hõm cổ cô, ngửi mùi hương thoang thoảng mà anh luôn nhớ nhung, không khỏi cảm thấy có chút bối rối. Mùi hương này đặc biệt đến mức dường như có thể khắc sâu trong trái tim anh mãi mãi, khiến anh không bao giờ muốn buông cô ra.
Gió biển thổi chậm mang đến cảm giác lạnh buốt, nhưng Tô Cẩm Hoan lại không hề cảm thấy lạnh, trong lòng lại cảm thấy ấm áp.
Hoắc Liệt Trần siết chặt vòng tay ôm chặt lấy cô, cảm giác chân thực trọn vẹn khiến anh cảm thấy rất hài lòng.
Đôi tay nhỏ nhắn mềm mại của Tô Cẩm Hoan nắm lấy quần áo của anh, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên một chút xấu hổ:
“Anh làm đau tôi rồi.”
Giọng nói vốn đã ngọt ngào của cô càng trở nên mềm mại hơn, giống như kẹo bông gòn, khiến người ta nghe thấy cũng cảm thấy ngọt ngào.
"Anh chỉ muốn làm đau một mình em, em là tiểu yêu tinh, đã cướp đi linh hồn của anh."
Hoắc Liệt Trần nói vừa dứt lời, liền mở miệng cắn một cái vào cái cổ trắng nõn của cô.
"Hừ, đáng ghét, anh muốn tôi đi gặp mọi người kiểu gì đây?"
Hắn cư nhiên cắn cô ở chỗ rõ ràng như vậy, Tô Cẩm Hoan hai tay ôm lấy mặt hắn, nâng mũi chân lên, há miệng cắn mạnh vào cằm hắn để trả đũa, sau đó bước đi, nhìn thấy vết răng của mình in trên cằm của anh thì không khỏi cười khúc khích.
Hoắc Liệt Trần đưa tay sờ lên vết răng rõ ràng in trên cằm mình, khuôn mặt tuấn tú tái nhợt, nghiến răng nghiến lợi gầm gừ:
"Bây giờ em còn cười được nữa à?"
"Là anh cắn tôi trước. Buổi tiệc đã bắt đầu rồi, không phải anh nói muốn khiêu vũ sao? Đi nhanh lên."
Nhìn thấy trong mắt người đàn ông tràn ngập ngọn lửa khiến người ta run sợ, trong lòng Tô Cẩm Hoan nóng bừng, cô vội vàng tránh ra khỏi vòng tay anh, sau đó dùng ánh mắt ngượng ngùng nhìn anh, cắn chặt đôi môi đỏ mọng hơi sưng lên, rồi quay người chạy về phía cabin, có chút xấu hổ và hả hê nói:
“Anh mau bình tĩnh lại, nhanh chân lên một chút, tôi vào trong đợi anh trước."
Hoắc Liệt Trần nhìn cô vui vẻ chạy đi như một chú chim nhỏ, anh cúi đầu nhìn chính mình, không khỏi cười khổ, nếu cứ như thế này, có lẽ anh sẽ trở thành Ninja Rùa mất.
Anh nheo đôi mắt sắc bén nguy hiểm, đặt cánh tay lên tay vịn, búng ngón tay thon dài, ánh mắt trở nên sâu hơn, trước khi chết ngạt, anh sẽ bắt được con yêu tinh nhỏ này, vì vậy tạm thời cứ để cô đắc ý trước đi đã.