Trên sân khấu đầy màu sắc và lộng lẫy, Hoắc Thiệu Hiên và Tô Thanh Uyển vẫn đang múa điệu múa đầu tiên, mọi người im lặng theo dõi, thỉnh thoảng vỗ tay khen ngợi.
Tô Thanh Uyển đã tập múa từ khi còn nhỏ, thân hình rất mềm mại, tư thế nhảy rất uyển chuyển, duyên dáng, nhưng trái tim của cô ta không dành cho Hoắc Thiệu Hiên, ánh mắt không hề tình tứ. Cô ta có một thân hình tuyệt đẹp nhưng không có tâm hồn kết nối. Đối với khán giả, dường như luôn có điều gì đó thiếu sót và chưa đủ thú vị để bọn họ đám chìm vào màn khiêu vũ này.
Tô Cẩm Hoan trở lại vào phòng tiệc, sau khi Hoắc Liệt Trần bá đạo tuyên bố quyền sở hữu thì không có người đàn ông nào dám tiến tới bắt chuyện với cô nữa, bọn họ sợ hãi người đàn ông bảo vệ cô nên tránh xa, không dám lại gần. Còn những người phụ nữ ngưỡng mộ Hoắc Liệt Trần thì nhìn cô với ánh mắt ghen tị, oán hận.
Tô Cẩm Hoan lãnh đạm nhún vai, tối nay nguyên nhân cô tới đây không phải là vì bọn họ, ánh mắt sắc bén của cô nhìn chằm chằm vào Tô Thanh Uyển đang có chút mất tập trung ở trên sân khấu, thì liền mang theo nụ cười khinh thường trên mặt.
Một lúc sau, Hoắc Liệt Trần đã bình tĩnh lại và cũng đi vào, anh ôm lấy eo cô, gần như ghé sát vào tai cô, thở ra một hơi thở mơ hồ có thể khiến người ta bối rối:
“Đến lượt chúng ta rồi.”
Tô Cẩm Hoan lỗ tai nóng bừng, cô đang định tránh né anh thì nhìn thấy Tô Thanh Uyển đang xoay người nhảy múa trên sân khấu, ánh mắt oán hận nhìn hai người bọn cô. Trong lòng đang suy nghĩ, cô hơi quay mặt lại, đúng lúc đôi môi nóng bỏng của Hoắc Liệt Trần lướt qua mặt cô, như thể là anh đang hôn cô vậy.
Mọi người đều ngạc nhiên khi vị tổng tài khổ hạnh này, một người chưa bao giờ chạm vào phụ nữ, mà lại thay đổi tính khí chỉ vì cô ta, thậm chí lại còn không thể kiểm soát nổi cơ thể của bản thân mình.
Tô Thanh Uyển tức giận nhìn bọn họ, mất đi lý trí, đột nhiên quay người lại, hét lên rồi ngã xuống đất, khiến khán giả náo động.
"Thanh Uyển, em có sao không?"
Hoắc Thiệu Hiên vội vàng ngồi xổm xuống, nắm lấy cánh tay cô ta, lo lắng hỏi.
"A... đau quá... chân em bị bong gân rồi..."
Tô Thanh Uyển cử động thử đôi chân, lập tức từ chân truyền đến cơn đau dữ dội, trong mắt cô ta đột nhiên đầy sương mù, cô ta nắm lấy cánh tay Hoắc Thiệu Hiên, đau đớn nói:
"Em… em xin lỗi, em đã khiến anh phải xấu hổ.”
"Đừng nói như vậy, sức khỏe của em mới quan trọng, anh đưa em đến phòng nghỉ để bác sĩ kiểm tra cho em."
Hoắc Thiệu Hiên vòng tay qua eo cô ta, bế cô ta lên.
"Đại thiếu gia, tối nay là sinh nhật của cậu, cậu phải ở lại đây, tôi sẽ đưa cô ấy đến phòng khách giúp anh."
Một người phụ nữ ăn mặc lịch sự, thành thạo bước tới, đứng ở trước mặt bọn họ.
Hoắc Thiệu Hiên cau mày:
"Jenny, tôi muốn tự mình..."
"Đại thiếu gia, làm như vậy phu nhân sẽ không vui đâu."
Jenny nói không khiêm tốn cũng không trịch thượng, bà là quản gia của Hoắc gia, là người mà Hoắc phu nhân tin tưởng nhất, ngay cả Hoắc tiên sinh cũng phải cho bà mặt mũi.
Hoắc Thiệu Hiên có vẻ hơi sửng sốt, đành phải đặt Tô Thanh Uyển xuống, hắn chỉ là con nuôi được bà Hoắc nhận nuôi, từ trước đến nay đều hiếu thảo, nghe lời bà, chưa bao giờ dám trái lời.
"Tô nhị tiểu thư, để tôi giúp cô."
Jenny nắm lấy cánh tay cô ta, ẩn chứa sự cứng rắn đến mức cô không có cơ hội từ chối.
"Cám ơn."
Tô Thanh Uyển bị bà ấy bất đắc dĩ đỡ dậy, ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm vào Tô Cẩm Hoan, trong lòng không ngừng chửi: khốn kiếp, cô ta cố ý muốn làm cho mình bị phân tâm.
Tô Cẩm Hoan bình tĩnh nhìn cô ta, trên mặt lộ ra nụ cười, nụ cười tràn đầy khinh bỉ cùng coi thường, nếu Tô Thanh Uyển không nói cho cô biết tên kẻ đó một ngày, cô vĩnh viễn sẽ không yên tâm và cũng sẽ không buông tha cho cô ta.
Hoắc Liệt Trần vòng tay qua, ôm lấy eo của cô, sau đó cúi đầu nhìn cô, khóe miệng nở nụ cười thần bí:
“Em phải trả giá khi đã lợi dụng tôi.”
Nụ cười trên mặt Tô Cẩm Hoan càng sâu, cô nắm lấy tay anh, chớp chớp đôi mắt ngây thơ:
"Vậy anh còn chờ gì nữa? Lên sân khấu thôi."
Hoắc Liệt Trần cười khúc khích, nắm tay cô bước lên sân khấu.