Vì vị trí quá xa trường học, mẹ cô lo lắng cho sự an toàn của con gái nên định cho cô ở ký túc xá.
Lorenzo đỗ xe ở gần đó, bốn phía tối đen như mực, chỉ có vài ngọn đèn đường hiếm hoi tỏa ra ánh sáng vàng nhạt.
Bình thường, buổi chiều về nhà thì cảnh vật xung quanh không đến nỗi đáng sợ.
Nhưng hôm nay cô về quá muộn, đường phố đã vắng tanh không một bóng người.
Tệ hơn nữa, từ đường chính vào đến khu biệt thự vẫn còn một đoạn đường khá dài phải đi bộ.
Từ nhỏ đến lớn, cô luôn rất sợ phải đi đường đêm.
"Sao chưa xuống xe?"
Y Lộc Đường giật nảy mình, cúi đầu, ngón tay xoắn vạt áo, như thể đang do dự điều gì đó.
Lorenzo liếc mắt nhìn ra con đường tối đen ngoài cửa sổ, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt sâu thẳm.
"Sao, sợ tối?"
"Ừm..."
“Ừm.” Y Lộc Đường cắn môi, giọng nói ngọt ngào.
"Ồ." Lorenzo tỏ vẻ không quan tâm, hừ nhẹ một tiếng.
Anh đang đợi, đợi cô gái nhỏ này cầu xin anh.
Quả nhiên, Y Lộc Đường vẫn không đủ can đảm để tự mình xuống xe.
Trong lòng tuy có chút không muốn, nhưng không chịu nổi nỗi sợ hãi, cô dùng ngón tay nhẹ nhàng kéo vạt áo Lorenzo.
"Chuyện đó, anh có thể đưa tôi về đến tận cửa nhà không? Tôi không dám xuống xe."
Anh lười biếng tựa vào ghế lái, hai tay đặt sau gáy, giọng điệu lười nhác: "Không phải em ghét tôi sao? Giờ lại biết cầu xin tôi rồi?"
Y Lộc Đường chắp hai tay lại trước ngực: "Bây giờ không ghét nữa, anh làm người tốt đến cùng, giúp tôi đi mà."
Đôi mắt to tròn long lanh đầy mong đợi, chớp chớp nhìn đối phương.
Nhìn đôi mắt to tròn đáng yêu của cô, Lorenzo lại có chút cảm giác mê ly say đắm.
Ánh mắt không tự chủ mà rơi vào đôi môi hồng hào của cô gái.
"Được thôi."
Gương mặt những đường nét góc cạnh dần áp sả: "Vậy em hôn tôi một cái, tôi sẽ giúp em."
Đôi mắt to tròn của Y Lộc Đường sững sờ, gương mặt trong chớp mắt đỏ bừng, cô cảnh giác lui về sau một chút.
Đồ biến thái.
Dám nhân lúc người ta gặp khó khăn mà giở trò.
"Hôn không?"
Mùi hương thoang thoảng của cô hòa quyện với mùi da và mùi xăng trong xe.
Trong không gian chật hẹp của xe tràn ngập bầu không khí mờ ám, nhịp tim cô đập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Cô phát hiện mặt của Lorenzo dần phóng đại, Y Lộc Đường sợ đến mức quay đầu mở cửa xe, lảo đảo chạy về nhà.
“Ha, chạy cũng nhanh đấy.’’
Mắt Lorenzo cong lên, đôi mắt màu nâu long lanh, khóe môi nở một nụ cười xấu xa.