Trầm Luân Không Lối Thoát!

Chương 29

Trước Sau

break

Nhưng sức anh mạnh đến kinh người, càng vùng vẫy, cánh tay cô càng đau nhói.

Lorenzo liếc nhìn cô, giọng nói vừa trầm vừa quyến rũ vang lên: "Không muốn chịu khổ thì ngoan ngoãn một chút."

Cô cũng không dám phản kháng nữa, chỉ có thể lau nước mắt, mặc cho Lorenzo kéo cô về xe như kéo một chú mèo con.

Chẳng mấy chốc, anh rút bao thuốc lá từ trong túi ra, thô lỗ rút một điếu thuốc, kẹp giữa môi, lấy bật lửa ra, "tách" một tiếng.

Ngọn lửa bùng lên, chiếu sáng khuôn mặt u ám kia.

Trong làn khói lượn lờ, ánh mắt anh càng thêm phức tạp.

Cổ họng thì dễ chịu rồi.

Nhưng trong lòng thì chưa chắc.

Y Lộc Đường bị khói thuốc làm cho hoa mắt chóng mặt, cổ họng bắt đầu khô rát đau đớn.

"Khụ khụ…"

"Anh có thể đừng hút thuốc trong xe được không, khó chịu quá."

Lorenzo hít một hơi thuốc thật sâu, sau đó búng điếu thuốc ra ngoài cửa sổ xe.

"Không hút thuốc, vậy hút em được không?"

Ánh mắt Y Lộc Đường lập tức hiện lên vẻ hoảng loạn, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ bừng.

Cô không dám nhiều lời nữa, cúi gầm mặt, cố gắng nín thở.

Người đàn ông này nói chuyện chẳng đứng đắn chút nào

Tính tình cũng kỳ lạ.

Mang một khuôn mặt đẹp trai, nhưng những gì anh làm lại luôn khiến người ta kinh hồn bạt vía.

Cô coi như đã được chứng kiến thế nào là biết người biết mặt không biết lòng.

Lorenzo nắm chặt vô lăng, giả vờ như vô tình liếc sang nhìn cô một cái.

Dưới ánh sáng mờ ảo, Y Lộc Đường mím chặt môi, làn da trắng như ngọc phảng phất sắc hồng, nốt ruồi nhỏ màu đen nhạt trên gò má càng thêm đáng yêu.

Đã có lúc, anh nghe nói một lời đồn rằng: Phụ nữ Trung Quốc có làn da trắng hơn tuyết, mọng nước như sương, mềm mại như ngọc, vô cùng xinh đẹp.

Trước giờ anh chẳng tin. Cho đến khi gặp được Y Lộc Đường.

Anh vốn không phải người rực rỡ, ngược lại còn phủ đầy bụi bặm.

Nhưng cô lại như ánh trăng rải trên bờ lau sậy.

Một lần vô tình, lại chiếu sáng cả màn đêm tăm tối của anh.

Vầng trăng sáng như vậy, anh muốn chạm vào, nhưng lại không kìm được mà rụt tay lại.

Tiếng động cơ vang lên, xe lăn bánh. Khóe môi anh giật nhẹ, giọng nói ra lại cố tỏ ra bình thản: "Địa chỉ nhà, tôi đưa em về."

Ánh trăng sáng vằng vặc, sao lấp lánh đầy trời.

Nhà người thân của Y Lộc Đường nằm trong một khu biệt thự nhỏ ở ngoại ô.

Theo lời mẹ cô, Lữ Tâm Nguyệt, thì người thân này đã dọn ra nước ngoài sinh sống, nên để lại căn nhà này cho hai mẹ con họ ở tạm.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương