"Anh ngụy biện!" Y Lộc Đường giận đến siết chặt nắm tay.
Lorenzo khẽ nhướng lông mày.
"Chột dạ thì đừng trách người khác."
Y Lộc Đường cãi không lại anh, lại thực sự tức giận, khuôn mặt vốn hồng hào chợt phồng lên, trông như một con cá nóc tròn xoe, vừa đáng yêu vừa buồn cười.
Lorenzo dùng những ngón tay thon dài nắm lấy khuôn mặt phồng lên của cô, trêu chọc: "Hôm nay em ngất xỉu, còn làm tôi mất hết mặt mũi. Nhát như vậy, sau này ăn cơm thì ngồi bàn trẻ con đi."
Môi Y Lộc Đường mím chặt thành một đường ngang bướng, khóe miệng hơi trề xuống.
Cô tức đến hét lên: "Tôi ghét anh!"
Tiếng hét lại thu hút sự chú ý của các bệnh nhân và y tá xung quanh.
Lorenzo cũng bắt đầu mất kiên nhẫn, ngón tay bóp chặt gò má mềm mại của Y Lộc Đường, giọng nói trầm thấp mang theo chút khó chịu: "Em nói lại lần nữa xem?"
Dường như có một đám mây u tối nặng nề bao trùm lên đỉnh đầu, đè nặng lên trái tim Y Lộc Đường.
Cô bĩu môi, không dám nói nữa, nhưng gương mặt bị bóp đau khiến cô nhíu mày, khóe mắt cũng bắt đầu đỏ hoe.
Những giọt nước mắt bắt đầu lăn ra trong khóe mắt cô.
Đúng là hết chịu nổi.
Lại khóc nữa.
Trong lòng Lorenzo đột nhiên nặng trĩu, hô hấp cũng nặng nề hơn vài phần.
"Em đừng có bày trò với tôi, đừng tưởng khóc một cái là tôi sẽ bỏ qua cho em."
Trong lòng Y Lộc Đường vốn đã thấy tủi thân, lại còn bị người đàn ông trẻ đe dọa giữa bao nhiêu người.
Nước mắt cô không còn kiểm soát được nữa, lập tức trào ra như mưa.
"Anh... anh bắt nạt tôi..."
Giọt nước mắt nóng hổi rơi trên mu bàn tay anh, mang theo chút ẩm ướt và nóng rát.
Dáng vẻ vừa tủi thân vừa ấm ức ấy khiến tim anh khẽ run.
Đúng là khiến người ta bực bội.
Lorenzo không tự chủ buông má cô ra, đứng nghiêng sang một bên, vừa vặn đụng phải cô y tá đang đến rút kim.
Khuôn mặt vốn tuấn tú bị một lớp u ám bao phủ, lông mày thì nhíu chặt.
Y tá cũng nhận ra bầu không khí không ổn, vội vàng tiến lại rút kim cho Y Lộc Đường.
"Thưa anh, sức khỏe cô gái này không có gì đáng ngại, vì anh rất lo cho tình trạng của cô ấy nên chúng tôi đã đặc biệt truyền cho cô một chai glucose và thêm ít dung dịch dinh dưỡng. Hiện giờ cô ấy đã ổn, có thể xuất viện rồi.”
Ánh mắt anh lại một lần nữa giao nhau với đôi mắt hoe đỏ của thiếu nữ, cổ họng bỗng trở nên khô khốc.
"Đi thôi."
Anh kéo cánh tay Y Lộc Đường, thô bạo kéo cô ra khỏi phòng bệnh. Trên hành lang, cánh tay Y Lộc Đường bị anh kéo đến đau.