Trầm Luân Không Lối Thoát!

Chương 33

Trước Sau

break

Muộn thế này mới về nhà, lại còn lôi thôi với con trai người ta ngoài đường, nếu bị mẹ phát hiện, kiểu gì cô cũng bị mắng cho một trận.

Bóng lưng nhỏ bé nhanh chóng biến mất sau cánh cửa nhà.

Ánh mắt người đàn ông vẫn dõi theo bóng hình ấy, khóe môi khẽ cong lên nhàn nhạt.

Lạnh lùng, mơ hồ, đôi mắt nâu sâu thẳm phản chiếu ánh trăng mờ ảo, dịu dàng len lỏi lan tỏa.

Vừa bước chân vào nhà, quả nhiên Lữ Tâm Nguyệt bắt đầu chất vấn cô.

"Con làm sao vậy, hôm nay về muộn thế, gọi điện cũng không nghe máy."

Hai mẹ con mới sang đất nước này chưa bao lâu, còn rất nhiều chỗ chưa quen thuộc.

Bình thường bà luôn yêu cầu Y Lộc Đường phải về nhà trước 7 giờ tối, nhưng hôm nay về đến nhà đã gần 12 giờ rồi.

Y Lộc Đường né tránh ánh mắt bà: "Con... con lỡ làm mất điện thoại mấy hôm trước rồi, hôm nay dùng điện thoại dự phòng, quên chưa nói với mẹ."

Cô ngồi xuống ghế sofa, hai tay không tự nhiên đặt lên đầu gối.

"Hôm nay bạn bè có buổi tụ tập, con đi chơi vui quá nên về hơi muộn ạ."

Cô không muốn mẹ lo lắng, đành phải bịa một lời nói dối cho qua chuyện.

"Thôi được rồi, nhưng sau này cuối tuần không được về muộn thế này nữa."

Từ nhỏ đến lớn Y Lộc Đường đều là một đứa trẻ ngoan ngoãn, lời giải thích của cô không khiến Lữ Tâm Nguyệt nghi ngờ chút nào.

"Dù sao an ninh ở đất nước này cũng không tốt lắm, con gái phải chú ý an toàn, đặc biệt là đừng nên quá thân thiết với những người con trai xa lạ."

Y Lộc Đường cúi đầu, đôi môi khẽ mấp máy.

“Dạ, con biết rồi, mẹ.”

Lữ Tâm Nguyệt xoa đầu cô, giọng nói dịu dàng hơn: “Đúng rồi, Đường Đường, mẹ có chuyện muốn nói với con.”

Y Lộc Đường ngồi trên ghế sofa, chớp chớp mắt nhìn Lữ Tâm Nguyệt.

"Con còn nhớ con trai của chú Ngôn Bá, Ngôn Thâm Dực không?"

Nói đến Ngôn Thâm Dực, Y Lộc Đường vẫn còn ấn tượng.

Đó là con trai của người bạn thân thiết nhất của cha cô.

Hai người từng gặp nhau một lần hồi tiểu học, hình như cậu ta còn nhỏ hơn cô một chút.

Chỉ là sau đó, hình như cha cô và người bạn kia xảy ra mâu thuẫn, nên hai nhà cũng không qua lại nữa.

"Con nhớ chứ, sao vậy mẹ?"

"Trước đây thằng bé cũng học đại học ở Thái Lan, nhưng gần đây đã xin chuyển đến trường con rồi, chắc tuần sau sẽ đến nhập học.”

Lại có chuyện trùng hợp như vậy sao?

Lữ Tâm Nguyệt tiếp tục nói: "Mẹ đã chào hỏi chú Ngôn rồi, tối thứ sáu tuần sau, mẹ mời chú ấy đến nhà mình làm khách, đến lúc đó con nhất định phải về nhà sớm, mọi người đều là đồng hương, sau này ở trường cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau."
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương