Vạn Nhân Mê Đóng Vai Người Qua Đường Của Học Viện Quý Tộc

Chương 27

Trước Sau

break

Cả lớp lập tức rơi vào lặng thinh.

Ai nói chỉ con gái thích hóng chuyện, con trai rõ ràng cũng hóng rất nhiệt tình.

Mọi người đều ngậm miệng không dám nói nữa, nhưng ánh mắt thì không hẹn mà cùng liếc sang ba nam thần học đường.

Sau chuyện mấy cô gái bị đuổi khỏi lớp số 1 hôm qua, mọi người đều ngoan ngoãn hơn nhiều. Không thể gây chuyện thì cứ mở mắt ra mà xem kịch hay vậy.

Kỷ Cảnh Diệp và Thẩm Thần Hi lập tức nhìn về phía Tống Cẩn Chi.

Người kia không có hành động gì trước ánh mắt của hai người, khí chất lạnh lùng bao quanh, thờ ơ nhìn bọn họ.

Gương mặt như được điêu khắc từ ngọc trắng kia không có một chút biểu cảm, hoàn toàn không giống một người sẽ bị bất kỳ tình cảm nào vướng bận.

Học sinh nam vừa lên tiếng gãi gãi đầu. Chẳng lẽ vừa nãy cậu ta nhìn nhầm?

Tuy nhiên, Kỷ Cảnh Diệp và Thẩm Thần Hi lại hiểu Tống Cẩn Chi hơn những người khác có mặt ở đây.

Ánh mắt vừa rồi quét qua, chính là nhìn về phía Cố Miểu Miểu.

Hai người nhìn nhau, sau đó lập tức dời mắt đi.

“Trong kỳ nghỉ hè, cô đã giao bài tập cho các em, bây giờ cô sẽ kiểm tra tình hình hoàn thành bài tập của các em.”

Cô giáo quyết định giao việc gì đó cho đám con cháu nhà giàu này.

Trong kỳ nghỉ hè, cô đã giao nhiệm vụ học thuộc lòng toàn bộ văn ngôn và thơ cổ cần phải thuộc trong ba năm cấp ba.

Kiểm tra ngay trong tiết học đầu tiên của năm học là hợp lý.

Thôi thì kiểm tra trước bài văn ngôn đang học hôm nay vậy.

Sau khi gọi hai học sinh cũ đã từng dạy, giáo viên thấy hai cái tên lạ.

Lộc Tiểu Vũ, Cố Miểu Miểu?

Nghe giáo viên chủ nhiệm nói, hai người này là do trường mình chiêu mộ trường khác về, thành tích đều rất tốt, dùng để nâng cao tỉ lệ đậu đại học và tỷ lệ lọt top 50 toàn tỉnh trong kỳ thi đại học.

"Lộc Tiểu Vũ và Cố Miểu Miểu là hai em nào?"

Hai học sinh này chắc là chưa biết bài tập hè, giáo viên cũng không định làm khó. Chỉ là muốn biết mặt hai người.

Ngủ nửa tiết học, tinh thần của Cố Miểu Miểu sớm đã được bổ sung đầy đủ. Bây giờ chính là lúc cô bắt đầu tỉnh táo.

Mơ mơ màng màng nghe thấy hình như có người gọi cô, còn có người đang vỗ vai cô.

Ai vậy? Tổ trưởng?

Nhẹ nhàng dịu dàng, như thể người chị em tốt gọi cô dậy.

Gọi dậy? Gọi dậy làm gì? Cô đang đi làm mà.

Đi làm... Đi làm!

Sắp muộn rồi!

Tay Lộc Tiểu Vũ vừa đặt lên vai Cố Miểu Miểu chưa được bao lâu, người dưới tay cô ta đã bật dậy. Nếu không phải cô ta giữ lại, cô bạn cùng bàn này lúc này đã đứng lên rồi.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương