Vạn Nhân Mê Đóng Vai Người Qua Đường Của Học Viện Quý Tộc

Chương 28

Trước Sau

break

Tóc con trên đầu Cố Miểu Miểu rung nhẹ, khuôn mặt nhỏ của cô nhắn in hằn vết đỏ vì ngủ, nổi bật trên làn da trắng nõn sạch sẽ.

"Miểu Miểu, cô giáo gọi chúng ta." Lộc Tiểu Vũ ghé lại, nhỏ giọng giải thích.

Cô giáo?

Cố Miểu Miểu vỗ vỗ đầu, cuối cùng cũng tỉnh táo hơn nhiều.

Đúng rồi, cô xuyên sách rồi. Bây giờ là một học lớp 12.

"Thưa cô, em là Lộc Tiểu Vũ, cậu ấy là Cố Miểu Miểu."

May mà Lộc Tiểu Vũ thấy cô mơ mơ màng màng, giúp cô phần giới thiệu bản thân.

Đứng lên rồi ngồi xuống, Cố Miểu Miểu quả nhiên tỉnh táo hẳn.

Tuy nhiên với trạng thái này của cô, dù Lộc Tiểu Vũ có che giấu đến mấy, giáo viên dạy văn với kinh nghiệm giảng dạy phong phú cũng chỉ cần nhìn một cái là biết người này đã ngủ trong giờ học, và bây giờ mới vừa tỉnh dậy.

Giáo viên văn nhìn Cố Miểu Miểu, vừa định điểm danh thì bị Tống Cẩn Chi thu hút ánh mắt.

"Thưa cô, em đã thuộc bài này rồi."

Hai học sinh bị gọi trước đó thì ấp úng, chỉ nhớ được phần đầu quên phần sau. Có lẽ là có học bài, nhưng chưa thực sự nhuần nhuyễn.

Tống Cẩn Chi thì khác với mấy học sinh nhà giàu khác. Xuất thân tốt, nhưng bản thân còn ưu tú hơn cả gia thế.

Không chỉ đứng đầu khối với điểm số bỏ xa người thứ hai, còn đạt vô số huy chương vàng trong các cuộc thi, bản thân cũng có tiếng tăm tốt, quản lý hội học sinh rất ngăn nắp, là một học sinh giỏi toàn diện đúng nghĩa.

“Vậy em đọc bài đi.”

Nhưng Tống Cẩn Chi là người tương đối lạnh nhạt, các giáo viên thường không chủ động hỏi anh. Lần này không ngờ anh lại chủ động, giáo viên văn tất nhiên không bỏ qua.

Vì thế mà giáo viên cũng không truy cứu việc Cố Miểu Miểu ngủ gật trong giờ học nữa.

Âm thanh trong trẻo như dòng suối chảy róc rách vang lên, đừng nói mấy học sinh vốn đã rất ngưỡng mộ anh với ánh mắt sáng rực, ngay cả Cố Miểu Miểu mới tiếp xúc với Tống Cẩn Chi chưa đầy một ngày cũng chớp chớp mắt nhìn qua.

Người khác đọc thuộc lòng, anh đọc ra lại không giống như đang học thuộc, mà giống như một công tử nho nhã thời cổ đại, ngâm nga một đoạn văn cổ.

Dáng người cao ráo như cây tùng*, khuôn mặt nghiêng như ngọc, khí chất trong trẻo toàn thân, thu hút ánh nhìn hướng về.

*Cây tùng là một loại cây gỗ, thường xanh, thân thẳng, thuộc họ thông (Pinaceae) và chi Pinus

Kỷ Cảnh Diệp và Thẩm Thần Hi nhìn nhau.

Đồ mưu mô!

Sau khi Tống Cẩn Chi ngồi xuống, giáo viên còn chưa nhớ ra chuyện của Cố Miểu Miểu, thì Thẩm Thần Hi đã tiếp lời rằng mình cũng muốn đọc thuộc lòng.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương