Xuyên Đến Thập Niên 70: Bị Đuổi Khỏi Nhà, Tôi Có Tiền Tiết Kiệm Hàng Tỷ

Chương 19: Tìm trưởng thôn

Trước Sau

break

Cô cảm thấy Mẹ Chu đúng là đang dỗ cô như trẻ con, nhưng được người ta cưng chiều cũng có cảm giác rất tốt.

Mẹ Chu nhìn hai con cá, nghĩ một lát rồi nói với Chu Lê An: “Thế này đi, mẹ lấy cho con một sợi dây, con xách một con sang nhà trưởng thôn biếu đi.”

Thật ra Chu Lê An cũng nghĩ như vậy.

Nhưng cô còn chưa kịp lên tiếng, Trương Xảo Lệ đã nói trước, giọng có phần bất mãn và hơi lớn: “Sao phải mang cá sang nhà trưởng thôn?”

Vốn mẹ Chu không muốn để ý đến cô ta, bà cảm thấy Trương Xảo Lệ hết thuốc chữa rồi.

Nhưng nghĩ đến con gái vẫn đang ở đây, sau này con gái phải ra ngoài ở riêng, những phép tắc đối nhân xử thế vẫn phải dạy cho con.

Mẹ Chu bèn nói: “Nhờ người ta giúp đỡ, chẳng lẽ không phải mang chút đồ sang sao?”

Trương Xảo Lệ biết mẹ Chu đang nói chuyện Chu Lê An muốn tìm trưởng thôn chia đất xây nhà: “Đó vốn là công việc của trưởng thôn mà! Con không đồng ý mang cá đi.”

Mẹ Chu thầm nghĩ, cô có phần đồng ý chắc?

“Đúng, đó là công việc của trưởng thôn, nhưng biếu chút đồ thì người ta làm việc cũng tận tâm hơn.” Thời này chính là như vậy.

Nói xong, mẹ Chu cũng không để ý đến Trương Xảo Lệ nữa.

Bà nhanh nhẹn tìm một sợi dây, luồn qua mang cá rồi buộc cá lại, đưa cho Chu Lê An: “An An tự đi được không?”

Nếu là trước đây, mẹ Chu đã đi cùng con gái rồi.

Nhưng con gái đã muốn ra ngoài ở riêng, vậy thì từ lúc này bà cũng bắt đầu rèn cho con khả năng tự lập.

“Được ạ.”

Chu Lê An nhận cá từ tay mẹ Chu rồi xách đi.

Mẹ Chu xách con cá còn lại vào bếp.

Trương Xảo Lệ đứng nguyên tại chỗ, đau lòng muốn chết.

Một con cá to như vậy!

Ban đầu cô ta còn định mang một con về nhà mẹ đẻ, dù sao nhà mình ăn một con là đủ rồi.

Con cá này làm lên tuy có mùi bùn tanh, chẳng ngon lành gì, nhưng dù sao cũng là miếng thịt.

Không biết Chu Lê An gặp vận may chó má gì mà lại câu được hai con cá to như vậy. Phải biết nếu cá dưới sông dễ bắt như thế thì bây giờ trong sông đáng lẽ chẳng còn con nào nữa.

Lúc Chu Lê An tìm đến nhà trưởng thôn, cổng nhà trưởng thôn đang mở toang.

Dù vậy, Chu Lê An vẫn gõ cửa.

“Ai đấy?”

Chỉ thấy một người phụ nữ trung niên từ trong nhà đi ra.

Chu Lê An mỉm cười: “Bác Thúy Vân, cháu đến tìm bác trưởng thôn nhờ chút việc.”

Lý Thúy Vân vừa nhìn thấy Chu Lê An đã cười: “Là Tiểu An à, bác trưởng thôn của cháu đang ở nhà đấy, mau vào đi.”

Nói xong còn kéo Chu Lê An vào sân.

Vào trong rồi, Chu Lê An đưa con cá trong tay qua: “Đây là cá hôm nay cháu vừa câu được, mẹ bảo cháu mang sang cho nhà bác nếm thử.”

“Đến nhà bác còn mang đồ gì nữa?”

Lý Thúy Vân từ chối: “Cháu tự mang về mà ăn.”

Lý Thúy Vân không muốn nhận đồ của Chu Lê An.

Bà có chút thương cô gái này.

Vừa mới kết hôn, nghe nói còn chưa kịp động phòng thì cậu con trai nhà họ Lục đã bị gọi đi.

Sau đó trở về lại thành ra thế này.

Người nhà họ Lục, trừ Lục Yến Chu, ai cũng lòng dạ đen tối, chắc hẳn sau khi Lục Yến Chu trở về, đều là cô gái này chăm sóc.

Đúng là đáng thương.

Chu Lê An cười: “Trong nhà cháu vẫn còn mà, cháu mang về chắc chắn mẹ sẽ mắng cháu.”

Thấy Chu Lê An nói vậy, Lý Thúy Vân mới nói: “Vậy bác nhận nhé, cháu không có việc gì thì cứ sang nhà bác chơi.”

“Vâng ạ.”

Đúng lúc này, trưởng thôn Hứa Hữu Đức đi ra. Lý Thúy Vân vội nói: “Cháu tìm bác có việc gì thì nói với bác ấy đi.”

Nói xong, bà tự mang cá vào.

“Cháu tìm bác có việc gì?” Trưởng thôn Hứa Hữu Đức cười hỏi Chu Lê An.

“Bác trưởng thôn, cháu muốn xây một căn nhà, muốn nhờ bác chia cho cháu một mảnh đất.”

“Được.”

Trưởng thôn Hứa Hữu Đức vui vẻ đồng ý: “Hiện giờ trong thôn có ba mảnh đất thích hợp để xây nhà, bác dẫn cháu đi xem.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương