“Cảm ơn bác.”
Chu Lê An vừa nói xong thì thấy trưởng thôn đã bắt đầu đi ra ngoài.
Cô vội vàng đi theo, đồng thời không quên chào Lý Thúy Vân đang đi vào nhà: “Bác Thúy Vân, cháu đi cùng bác trưởng thôn trước nhé, lần sau cháu lại sang tìm bác.”
Lý Thúy Vân đang lấy trứng gà cho Chu Lê An trong nhà, nghe vậy đến cả tủ cũng chưa kịp đóng đã đuổi theo ra ngoài, nhưng vẫn không đuổi kịp.
Nghĩ đến tính tình nóng nảy của nhà mình, bà đành thôi.
Dù sao bà cũng nghe Tiểu An nói là đến xin chia đất để xây nhà, đợi đến lúc khởi công thì mang trứng gà cùng đậu phụ sang cho cô.
Phong tục ở chỗ họ là nhà nào xây nhà thì người quen sẽ mang hai miếng đậu phụ sang.
Ba mảnh đất trong thôn có thể xây nhà đều hơi hẻo lánh: một mảnh ở đầu thôn, một mảnh ở cuối thôn, một mảnh ở phía sau chân núi.
Nhưng hẻo lánh cũng không phải không có cái lợi, ở nơi hẻo lánh thì có thể chia đất tự canh tác ngay gần đó.
Trưởng thôn Hứa Hữu Đức dẫn Chu Lê An đi xem một lượt. Ông không bảo cô quyết định ngay mà nói: “Cháu muốn mảnh nào thì quyết định xong cứ nói với bác một tiếng.”
“Cảm ơn bác, hôm nay làm phiền bác rồi.”
“Ôi, nói mấy lời này làm gì.”
Trưởng thôn Hứa Hữu Đức khoát tay: “Bác về trước đây, cháu cứ suy nghĩ kỹ xem muốn mảnh nào.”
“Vâng.”
Tiễn trưởng thôn Hứa Hữu Đức đi rồi, Chu Lê An lại đến xem xét ba mảnh đất một lượt. Cuối cùng, cô muốn chọn mảnh đất giáp phía sau chân núi.
Bởi vì lúc đi xem, cô phát hiện trên vách đá phía sau núi có một mạch nước đang tuôn ra.
Xây nhà ở đó, sau đó dẫn nước vào nhà thì sau này không cần gánh nước nữa.
Quyết định xong, Chu Lê An cũng về nhà, định nói chuyện này với mẹ.
Lúc về đến nhà, mẹ Chu đã xử lý xong con cá.
Khi Chu Lê An nói mình muốn chọn mảnh đất phía sau núi, mẹ Chu không hài lòng lắm vì nơi đó quá hẻo lánh.
Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, những chỗ không hẻo lánh đều đã có người ở.
Nghĩ đến chuyện con gái nói ở đó có mạch nước, cuối cùng mẹ Chu vẫn đồng ý.
Dù sao gánh nước cũng là một việc tốn sức.
Mặc dù hai người con trai trong nhà đều nói có thể giúp gánh nước, nhưng cũng có lúc hai người không kịp về, có mạch nước dẫn thẳng vào nhà vẫn tiện hơn.
“Chọn được chỗ rồi thì có thể tìm chú Trình của con, bảo chú ấy gọi người đến xây nhà.”
“Ngày mai có thời gian con sẽ đi tìm chú ấy.”
Mẹ Chu gật đầu, chuyện này bà không định can thiệp quá nhiều.
Con gái nói đúng, nó cũng phải trưởng thành.
Thấy mẹ Chu cầm dao phay, định chặt con cá thành từng khúc, Chu Lê An liền ngăn bà lại: “Để con làm, tối nay nhà mình ăn cá nấu dưa chua.”
“Được.”
Mẹ Chu nhanh nhẹn đưa dao cho Chu Lê An, muốn xem dáng vẻ con gái nấu cơm.
Thấy con gái cầm dao không phải để chặt mà là thái cá thành từng lát, đây là lần đầu tiên bà thấy cách làm này.
Nhìn ra vẻ khó hiểu của mẹ Chu, Chu Lê An nói: “Làm thế này cá sẽ dễ ngấm gia vị hơn.”
Mẹ Chu suy nghĩ một lát, cảm thấy cũng có lý.
“Vậy con làm đi, mẹ nấu cơm.”
Hôm nay mẹ Chu hiếm khi hào phóng, nấu một nồi cơm có tỷ lệ gạo và khoai tây là một-một.
Phải biết rằng bình thường trong nhà ăn cơm với tỷ lệ gạo và khoai tây là một-bốn.
Thái cá thành từng lát xong, Chu Lê An dùng nước hành gừng để ướp.
Trong lúc chờ, cô lại lấy dưa chua mẹ Chu muối trong vại ra, thái nhỏ.
Đến lúc vừa đủ, cô cho một ít mỡ lợn vào chiếc nồi đã rửa sạch. Đợi mỡ nóng lên, cô cho xương cá vào xào.
Xào khoảng hai phút, cô lại cho hành, gừng, tỏi đã thái vào xào cùng, sau đó cho dưa chua vào.
---