Xuyên Đến Thập Niên 70: Bị Đuổi Khỏi Nhà, Tôi Có Tiền Tiết Kiệm Hàng Tỷ

Chương 21: Bản thiết kế nhà

Trước Sau

break

Dưa chua vừa cho vào, chẳng bao lâu sau trong nồi đã tỏa ra mùi thơm kích thích vị giác.

Chu Thụ An vừa về đến nhà, ngửi thấy mùi này liền chạy vào bếp.

Nhìn thứ trong nồi, anh hỏi: “Cá ở đâu ra vậy?”

Mẹ Chu giành trả lời: “Em gái con câu được.”

“Chà, em gái giỏi quá.”

Chu Thụ An vỗ tay ngay: “Xem ra tối nay anh lại có lộc ăn rồi.”

Nói xong, anh cứ nhìn chằm chằm vào thứ trong nồi.

Mẹ Chu ghét bỏ nói: “Mau đi rửa ráy đi, cả người toàn mồ hôi.”

Vừa nói, bà vừa không quên múc nước nóng đưa cho Chu Thụ An.

Chu Thụ An nhận nước, vẫn không quên tiếp tục nói: “Tay nghề nấu nướng của em gái đúng là ngon thật, anh còn muốn đi theo em luôn.”

“Có tiền đồ ghê!”

Mẹ Chu ghét bỏ nói: “Mẹ còn chẳng nỡ để con gái mẹ ngày nào cũng nấu cơm cho con.”

“Con cũng không nỡ mà.” Chu Thụ An nói.

“Mẹ thấy ngày nào con cũng nên nấu cơm cho em gái con thì có.”

Chu Thụ An la oai oái: “Mẹ, mẹ đối xử khác biệt quá đấy, trọng nữ khinh nam quá rồi!”

“Ai bảo mẹ cũng là phụ nữ.”

Trương Xảo Lệ vừa bước vào bếp nghe thấy câu này của mẹ Chu, không nhịn được lẩm bẩm: “Con gái rồi cũng phải lấy chồng.”

Hôm nay tai mẹ Chu rất thính, nghe vậy liền liếc cô ta một cái: “Nhà chúng ta không có cái lệ ấy.”

Bên mâm cơm thơm phức.

Anh cả Chu Quốc An hỏi Chu Lê An: “Tìm được chỗ xây nhà chưa?”

Chu Lê An gật đầu: “Ở ngay phía sau núi.”

“Lúc xây nhà, bọn anh sẽ đến giúp.”

“Vâng, cảm ơn anh.”

Nghe vậy, anh hai Chu Thụ An cũng không chịu kém cạnh: “Em gái muốn đồ gia dụng gì, anh hai làm cho em.”

“Cảm ơn anh hai.”

Chu Lê An nghĩ ngợi, đồ cô cần đúng là không ít.

Giường, tủ quần áo, bàn học, thêm một chiếc hòm lớn để đựng chăn đệm trái mùa, tủ bát, bàn ăn, ghế, giá rửa mặt...

Con cá nặng tám cân cuối cùng bị cả nhà ăn sạch.

Lúc rửa bát, Mẹ Chu không cho Chu Lê An động tay. Bà nhìn Trương Xảo Lệ đang giả chết ở bên cạnh: “Ăn không ngồi rồi là không được, câu này là cô nói, vậy bát này cô vẫn phải rửa.”

Sau bữa cơm, Chu Lê An đun nước nóng chuẩn bị tắm.

Lúc này nhà nhà vẫn chưa có chỗ tắm riêng, muốn tắm thì hoặc là tắm trong bếp, hoặc là tắm trong phòng.

Chu Lê An không quen tắm trong bếp nên bưng nước vào phòng.

Lúc cởi quần áo, cô vẫn không quen, bởi trong phòng còn có người, dù đó là một người thực vật.

Chu Lê An nghĩ ngợi, lấy một chiếc khăn tay nhẹ nhàng che mặt tuấn tú của Lục Yến Chu lại.

Làm xong những việc này, cô mới nhanh chóng tắm cho xong.

Lúc tắm, cô còn nghĩ sau này mình phải xây một phòng tắm riêng, đồng thời sắm thêm một chiếc bồn tắm.

Nghĩ đến chuyện này, sau khi đổ nước đi, Chu Lê An lập tức trở về phòng bắt đầu thiết kế căn nhà của mình.

Nhất định phải có bếp, thêm một phòng tắm.

Phòng khách dùng để ăn cơm và tiếp khách thì thôi, cứ tận dụng nhà bếp cho tiện.

Phòng ngủ—

Chu Lê An nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định làm hai phòng.

Mặc dù mấy ngày này chắc chắn cô phải ngủ cùng Lục Yến Chu, nhưng nếu có điều kiện để không ngủ cùng nhau thì tại sao lại không chứ?

Còn phải có một gian nhà củi và nhà vệ sinh.

Hình như cũng nên làm thêm tường bao quanh. Lúc này người ta sang nhà nhau chơi vẫn thích ghé thẳng đến bên cửa sổ xem người bên trong đang làm gì. Nếu chẳng may bị nhìn thấy lúc cô ra vào không gian thì biết làm sao?

Có tường bao quanh thì không cần lo chuyện này nữa.

Nhà phải xây vuông vắn, phòng tắm cứ đặt phía sau bếp là được, tiện cho việc xách nước nóng.

Bên phải bếp là hai phòng ngủ, bên trái là nhà củi.

Trong sân cũng phải làm một chuồng gà.

Mặc dù cô định nuôi gà trong không gian, nhưng bên ngoài vẫn phải làm cho có lệ.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương