Xuyên Thành Cô Vợ Nũng Nịu, Binh Vương Tàn Tật Đêm Nào Cũng Mất Kiểm Soát!

Chương 41

Trước Sau

break

"Ông ấy... đồng ý rồi sao?"

"Đồng ý rồi." Tô Từ bước tới, cô rót một cốc nước rồi đưa cho anh: "Nhưng ông già này tinh ranh lắm, ông ấy bảo chỉ có thể lén lút chữa trị vào ban đêm thôi. Nửa đêm mai, hai chúng ta phải chui vào rừng cây nhỏ đấy."

"Chui vào rừng cây nhỏ á?" Lục Tứ suýt chút nữa thì phun cả ngụm nước ra ngoài.

Cụm từ này nghe sao mà thiếu đứng đắn thế nhỉ?

"Anh đang nghĩ linh tinh gì thế!" Tô Từ búng nhẹ một cái lên trán anh: "Là đi chữa chân! Nhưng trước lúc đó, chúng ta phải chuẩn bị một chút đồ đã."

"Đồ gì vậy?"

Tô Từ mỉm cười đầy bí ẩn, cô móc từ trong túi ra một tờ giấy nháp mà ông già vừa tiện tay xé xuống ban nãy. Trên đó có viết nguệch ngoạc vài tên thuốc: Hồng hoa, thấu cốt thảo, thân cân thảo, bọ cạp, rết...

"Tuy tôi không rành về y thuật, nhưng tôi cũng có thể nhìn ra đại khái, đây đều là những loại thuốc mạnh giúp hoạt huyết hóa ứ, thông kinh hoạt lạc." Tô Từ nói tiếp: "Xem ra ông già này định dùng thuốc liều cao rồi. Lão Lục, anh phải chuẩn bị sẵn tinh thần chịu khổ đi."

Lục Tứ nhìn tờ đơn thuốc kia, trong mắt anh lóe lên tia sáng đầy kiên nghị.

"Chỉ cần có thể đứng lên, đừng nói là chịu khổ, dù có phải chặt đôi chân này đi để nối lại thì tôi cũng cam lòng."

Tô Từ nhìn dáng vẻ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng của anh, trong lòng cô bỗng dâng lên một chút chua xót khó tả.

Cô đưa tay vò rối mái tóc cứng ngắc của Lục Tứ: "Anh cứ yên tâm đi, có tôi ở đây rồi, chuyện chặt chân là không thể nào xảy ra đâu. Cùng lắm là... lúc anh đau đến mức khóc nhè, tôi sẽ cho anh mượn bờ vai để dựa dẫm một chút."

Lục Tứ ngoảnh mặt sang chỗ khác, vành tai anh hơi ửng đỏ: "Ai thèm khóc nhè chứ."

......

Ban ngày hôm sau, Tô Từ cũng không hề nhàn rỗi.

Cô cầm tờ đơn thuốc kia, việc đầu tiên là đi một chuyến đến quầy thuốc đông y của bệnh viện quân khu. Nhưng thời buổi này dược liệu đông y cũng là vật tư khan hiếm, đặc biệt là những loại dược liệu mang độc tính như bọ cạp, rết thì lại càng bị quản lý vô cùng nghiêm ngặt.

Cô y tá nhỏ ở quầy thuốc vừa nhìn thấy đơn thuốc thì đã lắc đầu quầy quậy như trống bỏi: "Không được đâu, đây đều là những loại thuốc có dược tính cực mạnh, nếu không có chữ ký của bác sĩ chủ nhiệm thì tôi không dám bốc cho cô đâu."

Mặc dù Tô Từ đã nói hết nước hết cái, thậm chí còn mang cả danh tiếng của Lục Tứ ra để dọa, nhưng cô y tá nhỏ vẫn nhất quyết không chịu nhượng bộ.

"Giờ phải làm sao đây?" Tô Từ đưa tay vò đầu bứt tai.

Con đường chính quy đã không đi được, vậy thì chỉ còn cách đi theo đường tắt thôi.

Cô chợt nhớ đến trạm thu mua phế liệu kia.

Nếu đã có thể nhặt được sách y thuật ở đó, nói không chừng cô còn có thể gặp được những cơ duyên khác thì sao?

Hoặc là... đi chợ đen chăng?

Tô Từ đang mải mê suy nghĩ thì đột nhiên nhìn thấy thím Béo đang lén lút đi ngang qua cổng khu tập thể. Trên tay thím xách một chiếc giỏ, phía trên giỏ được che đậy bằng một tấm vải màu xanh.

Thím Béo này bình thường ngoài tật tham ăn và hay ngồi lê đôi mách ra thì sở thích lớn nhất chính là đi khắp nơi buôn bán lặt vặt để kiếm thêm chút tiền.

Tô Từ đảo mắt một vòng rồi nhanh chóng cất bước đi theo.

"Thím Béo! Thím đi mua thức ăn đấy à?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương