Thím Béo giật thót mình, thím vội vàng giấu chiếc giỏ ra sau lưng: "A... đúng vậy, Tô Từ đấy à, cháu cũng chuẩn bị ra ngoài sao?"
Tô Từ ghé sát lại gần, cô hạ thấp giọng: "Thím Béo, cháu nghe nói thím có nhiều mối quan hệ, quen biết cũng không ít người. Cháu muốn hỏi thăm thím một chuyện này."
Thím Béo vừa nghe thấy lời tâng bốc thì lưng lập tức thẳng tắp: "Chuyện đó là đương nhiên, ở cái khu này làm gì có chuyện nào mà thím không biết cơ chứ. Cháu muốn hỏi thăm chuyện gì?"
"Cháu muốn mua một ít dược liệu đông y để ngâm chân cho lão Lục." Tô Từ cũng không hề giấu giếm: "Có một số loại dược liệu ở bệnh viện rất khó mua, thím có biết chỗ nào có thể kiếm được không?"
Mắt thím Béo đảo quanh một vòng, thím đánh giá Tô Từ từ trên xuống dưới một lượt: "Ô hay, chữa chân cho Lục đoàn trưởng à? Đó là việc chính đáng đấy. Nhưng mấy loại dược liệu này... giá cả không hề rẻ đâu nha."
"Tiền không phải là vấn đề." Tô Từ móc thẳng từ trong túi ra hai tờ đại đoàn kết (hai mươi đồng), nhét vào tay thím Béo: "Chỉ cần hàng tốt, chỗ này là tiền cọc, sau khi xong việc chắc chắn là sẽ hậu tạ thêm."
Thím Béo nhìn số tiền trong tay, hai mắt sáng rực lên.
Cô con dâu nhà họ Tô này quả nhiên là một người đàn bà phá gia chi tử, ra tay thật hào phóng!
"Được! Cứ giao hết cho thím!" Thím Béo cất kỹ tiền vào túi, ra vẻ thần bí nói: "Phía nam thành phố có một ông thầy thuốc đông y già, trước kia từng mở tiệm thuốc, trong nhà còn giữ không ít hàng tốt. Thím đưa cháu đi ngay đây!"
Lần này Tô Từ chắc chắn là đã tìm đúng người.
Thím Béo dẫn cô đi quanh co lòng vòng, cuối cùng cũng tìm được vị thầy thuốc đông y già kia ở trong một con hẻm nhỏ. Mặc dù phải trả giá cao, nhưng cuối cùng dược liệu cũng gom đủ.
Về đến nhà, Tô Từ bắt đầu sắc thuốc.
Mặc dù cái tủ gỗ rách nát nhặt về từ trạm phế liệu đã rụng rời, nhưng một vài tấm ván vẫn là gỗ tốt. Tô Từ nhờ ông Lý thợ mộc ở nhà bên cạnh giúp đỡ, dùng mấy tấm ván tốt đó ghép thành một cái thùng sâu, vừa vặn có thể ngâm ngập hoàn toàn cẳng chân của Lục Tứ.
Nước thuốc được sắc đen ngòm, tỏa ra một mùi cay nồng xộc thẳng vào mũi.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua. Cuối cùng cũng đợi đến mười hai giờ đêm.
Khu tập thể chìm trong tĩnh lặng, vài tiếng chó sủa thỉnh thoảng mới vang lên.
Tô Từ mặc cho Lục Tứ chiếc áo khoác quân đội dày cộm kia, lại lấy một tấm chăn đắp lên chân anh, sau đó quấn mình kín mít, cứ như thể chuẩn bị đi ăn trộm mìn.
"Đi thôi, đồng chí đảng viên hoạt động bí mật của tôi." Tô Từ đẩy xe lăn, hạ thấp giọng nói.
Lục Tứ nhìn cô đầy bất lực, nhưng vẫn phối hợp giữ im lặng.
Hai người lén lút như kẻ trộm, lặng lẽ chuồn khỏi khu tập thể, men theo con đường đất đi về phía công xã Hồng Tinh. Đêm nay không có trăng, bốn bề tối đen như mực, tiếng gió thổi qua tán lá xào xạc nghe có chút rợn người.
Tô Từ đẩy xe lăn, bước thấp bước cao, nhịp thở có chút dồn dập.
"Sợ không?" Lục Tứ đột nhiên lên tiếng, giọng nói vang lên trong màn đêm vô cùng trầm thấp.
"Sợ gì chứ? Sợ ma à?" Tô Từ hừ một tiếng: “Cả đời này thứ tôi không sợ nhất chính là ma, bởi vì tôi nghèo. Ma nghèo còn đáng sợ hơn cả ác quỷ."
Lục Tứ: "..."
Mặc dù bầu không khí đã bị phá hỏng, nhưng anh không thể không thừa nhận rằng, chỉ cần người phụ nữ này ở bên cạnh, nỗi sợ hãi đối với bóng tối và những điều chưa biết dường như đã tan biến đi không ít.