Xuyên Thành Cô Vợ Nũng Nịu, Binh Vương Tàn Tật Đêm Nào Cũng Mất Kiểm Soát!

Chương 43

Trước Sau

break

Khi đến khu rừng nhỏ, ông lão họ Trần đã đợi sẵn ở đó.

Ông lão xách một chiếc đèn dầu leo lét trong tay, ngồi xổm trên một tảng đá lớn, trông hệt như một người gác mộ.

"Đến rồi à?" Ông lão không nói nhảm: “Đã mang đồ đến chưa?"

Tô Từ đưa bình nước thuốc cô đặc đã sắc xong qua: "Mang đến rồi, vẫn còn nóng hổi."

Ông lão mở nắp bình ra ngửi thử, gật đầu hài lòng: "Ừm, dược tính đủ mạnh. Xắn ống quần lên đi."

Lục Tứ làm theo lời ông, xắn ống quần lên, để lộ ra đôi cẳng chân nhợt nhạt và có chút teo tóp.

Dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu, vết sẹo dài như con rết kia trông càng thêm dữ tợn và đáng sợ.

Ông lão không hề lộ ra vẻ mặt thương xót nào, ông móc từ trong ngực ra một bọc vải, mở ra, bên trong là một hàng kim châm cứu bằng vàng dài ngắn khác nhau.

"Nhóc con, ráng nhịn một chút. Môn “Thấu cốt châm” này phải đâm kim vào tận khe xương, còn đau đớn hơn cả cạo xương trị độc. Nếu cậu không nhịn được mà la hét dụ chó sói đến đây, tôi chắc chắn là sẽ không chịu trách nhiệm đâu."

Vẻ mặt Lục Tứ vẫn bình thản, hai bàn tay nắm chặt lấy tay vịn xe lăn: "Bắt đầu đi."

Ông lão cầm một cây kim dài lên, cổ tay rung nhẹ, mũi kim lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, vậy mà thực sự không hề dừng lại chút nào, đâm thẳng vào huyệt Dương Lăng Tuyền nằm dưới đầu gối của Lục Tứ!

"Ưm..."

Lục Tứ rên lên một tiếng nghèn nghẹn, gân xanh trên trán nổi hằn lên ngay lập tức. Đó là một cơn đau thấu tim và nhói buốt, giống như có một cái dùi đang đục thẳng vào trong xương tủy.

Nhưng anh cắn chặt môi, không phát ra một chút âm thanh nào.

Tô Từ đứng xem ở bên cạnh, trái tim cũng thắt lại.

Cô vươn tay ra theo bản năng, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Lục Tứ.

"Đau thì cứ bóp tay tôi." Cô nhét tay mình vào lòng bàn tay Lục Tứ.

Bàn tay Lục Tứ siết chặt lại đột ngột, lực đạo lớn đến mức gần như muốn bóp nát xương của Tô Từ. Nhưng anh lại nới lỏng lực tay ra rất nhanh, chỉ nắm chặt lấy bàn tay cô, giống như đang bắt lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất.

Ông lão châm kim cực kỳ nhanh, thủ pháp vô cùng kỳ lạ. Chẳng mấy chốc, hai chân của Lục Tứ đã cắm đầy những cây kim dài lấp lánh ánh vàng, trông như hai con nhím.

"Cảm thấy thế nào?" Ông lão hỏi với cái trán đổ đầy mồ hôi.

Lục Tứ thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy dài trên má: "Đau... rất đau. Giống như... đang có lửa đốt."

"Có cảm giác là tốt rồi!" Hai mắt ông lão sáng lên, xoa xoa hai bàn tay vào nhau đầy phấn khích: “Đáng sợ nhất chính là không có cảm giác. Cảm thấy nóng như lửa đốt, chứng tỏ kinh lạc vẫn chưa chết hẳn, vẫn còn cứu được!"

Ông lại lấy ra một cái lọ nhỏ từ trong ngực, đổ một ít bột phấn màu đỏ vào lòng bàn tay, xoa mạnh cho nóng lên, sau đó ấn lên chân Lục Tứ, dùng sức xoa bóp dọc theo các đường kinh lạc.

"A!"

Lần này, Lục Tứ rốt cuộc cũng không nhịn được mà gầm thấp một tiếng. Nỗi đau đó, giống như muốn xé toạc da thịt, nghiền nát gân cốt ra vậy.

Tô Từ nhìn mà hốc mắt đỏ hoe.

Cô nhào tới bất chấp tất cả, ôm chầm lấy đầu Lục Tứ, để anh vùi mặt vào trong ngực mình.

"Đừng nhìn... đừng nhìn..."

Cô vỗ nhẹ lên lưng anh, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ bị thương.

Cơ thể Lục Tứ run rẩy dữ dội, anh vùi mặt vào vòng tay mềm mại và ấm áp của Tô Từ, ngửi thấy mùi hương khiến người ta an tâm trên người cô, thần kinh đang căng cứng cuối cùng cũng nới lỏng ra một chút.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương