Trước một cửa hàng trang sức cao cấp, Kiều Duệ đã đi đi lại lại ngập ngừng suốt mười phút đồng hồ. Nhưng ngặt một nỗi, từ khách khứa cho đến nhân viên bên trong hầu như toàn là phái nữ. Bình thường đi cùng mẹ hay chị gái thì cậu chẳng thấy sao, nhưng hôm nay đi một mình, không hiểu sao mặt mũi lại mỏng đến thế, cứ đứng ngơ ra không dám bước chân vào.
Đúng lúc đó, một bóng dáng cao ráo, thanh lịch trong bộ âu phục chỉn chu lướt qua cậu. Người đó bước vào cửa vô cùng tự nhiên, rồi thành thục trò chuyện với nhân viên tư vấn. Kiều Duệ ngơ ngác nhìn theo, chợt nhận ra con trai đi chọn đồ một mình cũng là chuyện hết sức bình thường, thế là lập tức lấy dũng khí bước nối gót vào trong.
Nhìn kỹ người nọ thêm vài giây, Kiều Duệ bất giác giật mình cất tiếng: "Anh Tần?!"
Tần Vân Dã nghe tiếng gọi liền ngoái đầu lại. Anh mất hai giây lục lại bộ nhớ rồi hỏi: "Kiều Duệ đấy à?"
"Đúng là anh rồi! Em bảo sao nhìn lưng quen thế không biết..."
Họ Tần và họ Kiều vốn có quan hệ làm ăn, người lớn hai nhà cũng quen biết nhau, chỉ là đến đời bọn họ thì tình cảm có phần nhạt hơn. Chủ yếu là vì Tần Vân Dã ngay từ nhỏ đã được bồi dưỡng trở thành người thừa kế tương lai của Tần gia, suốt ngày chỉ tiếp xúc với công việc kinh doanh, trong khi Kiều Hi lại theo đuổi nghệ thuật, còn Kiều Duệ thì vẫn chưa tốt nghiệp.
Thế nhưng, cái tên Tần Vân Dã trong giới của họ vốn nổi danh như cấm vệ quân. Dù giao tình không sâu, Kiều Duệ vẫn ấn tượng vô cùng.
"Anh qua đây chọn chút đồ," Tần Vân Dã ôn tồn nói.
"Chọn đồ ở đây... là mua cho bạn gái ạ?" Kiều Duệ không nén nổi tò mò.
Tần Vân Dã khẽ gật đầu, vẻ mặt có chút điềm tĩnh mà kiêu hãnh.
Kiều Duệ cảm thán: "Em còn tưởng mẫu người như anh thì sẽ chẳng bao giờ yêu đương cơ đấy. Nhưng xem ra tình cảm hai người tốt thật, chúc hai người bền lâu nhé!"
"Cảm ơn em," Tần Vân Dã gật đầu, rồi hỏi ngược lại: "Còn em thì sao?"
Kiều Duệ gãi gãi đầu, mắt đảo quanh quất: "Em... em cũng đến chọn ít đồ."
Nhìn bộ dạng ngập ngừng ấy là biết ngay đang có người trong mộng. Tần Vân Dã hiểu rõ trong lòng, đoán chừng là mua đồ tặng cho cô gái mình thích.
Anh dựa theo phong cách ăn mặc thường ngày của Du Hoan, nhanh chóng chọn xong món đồ phù hợp rồi nhờ nhân viên đóng gói chỉn chu. Thấy Kiều Duệ cứ đi loanh quanh chẳng biết xuống tay thế nào, anh liền cất lời gợi ý: "Em có thể bắt đầu từ sở thích của cô ấy xem sao."
Kiều Duệ vắt óc suy nghĩ, rồi lầm bầm một mình: "Cơ mà... cô ấy lại thích ngắm cơ bụng..." Nói xong mới tỉnh người ra, vừa ảo não lại vừa ngượng chín cả mặt.
Tần Vân Dã mỉm cười lắc đầu. Chuyện của giới trẻ cứ để tự chúng quyết định vậy, giờ việc quan trọng nhất với anh là đến buổi hẹn hò cùng cô người yêu nhỏ.
Buổi tiệc mãi tối mới bắt đầu, nhưng mới giữa trưa Tần Vân Dã đã qua đón Du Hoan, đương nhiên là muốn hai người có thêm thời gian ở bên nhau.
Cả hai cùng ăn trưa, xem một bộ phim, sau đó mới quay về công ty của anh.
Tần Vân Dã có một cuộc họp cần xử lý. Du Hoan thì cứ tự nhiên ở lại trong văn phòng làm việc của anh mà chơi đùa. Bánh trái, nước uống không thiếu thứ gì, máy tính thích dùng thì cứ tự nhiên động vào, trên sofa còn chuẩn bị sẵn một chiếc chăn mỏng để cô chợp mắt khi mệt. Muốn nằm thì nằm, muốn nằm hay ngồi thế nào cũng được.
Lần trước đến đây, Du Hoan ngẫu hứng ngồi ở bàn làm việc, dùng chính chiếc bút ký tên của Tần Vân Dã vẽ nguệch ngoạc mấy con mèo, con chó nhỏ lên giấy.
Lần này quay lại, cô kinh ngạc phát hiện Tần Vân Dã đã đóng khung "tác phẩm" đó lại gọn gàng. Anh đặt nó ngay ngắn trên bàn làm việc giống như một bức tranh quý của danh họa, khiến ai bước vào phòng cũng có thể nhìn thấy ngay. Chi tiết này làm Du Hoan ngượng đến mức đỏ cả mặt.
Xong xuôi công việc, thấy vẫn còn sớm mới đến giờ dự tiệc, Tần Vân Dã đưa cô sang phòng trà thư giãn, nhâm nhi chút trà ấm và bánh ngọt.
Chiếc lắc tay mới mua được xâu tỉ mỉ từ những viên bạc vụn óng ánh kết hợp với ngọc Điền Hồng trong trẻo, điểm xuyến thêm một chiếc charm bạc hình con bướm nhỏ xinh đã được anh dịu dàng đeo vào cổ tay cô.
Du Hoan rất thích món quà này. Cô hiếm khi chủ động, nhưng lần này vì quá vui liền nhoài người qua mặt bàn, lấy vai anh làm điểm tựa rồi rướn tới hôn nhẹ lên má anh một cái.
Trên cổ tay Du Hoan vốn đang đeo một chiếc vòng dây màu xâu bằng những hạt trúc hình tròn. Khi đeo món mới vào, chiếc vòng cũ liền được tháo ra. Tần Vân Dã ngồi đó thong thả pha trà, còn cô thì nghịch ngợm cầm chiếc vòng cũ chơi đùa. Đúng bản tính trẻ con, cô lén nới rộng kích thước rồi lồng luôn vào cổ tay Tần Vân Dã. Cuối cùng, cô nắm lấy ngón tay anh, ngắm nghía một hồi rồi phán một câu: "Anh đeo cũng đẹp lắm đấy!"
Tần Vân Dã liếc nhìn "tác phẩm" của cô gái nhỏ, chẳng hề để tâm hay tháo ra, chỉ ngược tay nắm lấy bàn tay cô rồi nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay một nụ hôn hôn sâu.
Tại tiệc tối, loại rượu nho đặc trưng dù có tiền cũng khó mua được đang bật nắp liên tục cả chục chai. Mùi thơm nồng nàn lan tỏa trong không khí khiến không khí buổi tiệc nhanh chóng đạt đến đỉnh điểm sôi động.
"Anh Tần, lâu lắm không gặp!"
"Anh Tần tuổi trẻ tài cao quá, em phải học hỏi anh nhiều..."
"Anh Tần..."
Mặc dù Tần Vân Dã đã khéo léo từ chối, vẫn liên tục có người tiến đến nâng ly kính rượu.
Vừa lơ đễnh một chút, vòng tay anh đã trống rỗng — cô người yêu nhỏ "thiếu lương tâm" kia đã bỏ mặc anh mà chạy đi mất rồi. Tần Vân Dã dở khóc dở cười, đành một mình đứng ra ứng phó với đám đông quen thuộc.
Phía bên kia cửa, ngay khi Kiều Hi vừa bước vào, Du Hoan đã nhìn thấy ngay và hào hứng vẫy vẫy tay gọi cô.