Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Lại Được Vạn Người Sủng

Chương 1: Thế giới 1- Chuơng 1

Trước Sau

break

Du Hoan thật sự xuyên không rồi.

Dưới sự trợ giúp của hệ thống, Du Hoan từ một cô gái nhỏ bé đang nằm trên giường bệnh, thân thể yếu ớt đến có thể cơn gúo nào lướt qua cũng khiến cô vỡ vụn đã xuyên thành một nữ phụ độc ác si mê nam chính đến mức điên loạn không có thuốc chữa — Tống Du Hoan.

Sáng sớm, tiếng chuông báo thức vang lên đúng giờ.

Các bạn cùng phòng lần lượt rời khỏi giường, người rửa mặt, người đánh răng, tiếng nước chảy xen lẫn tiếng nói chuyện khe khẽ.

Chỉ có Du Hoan vẫn cuộn mình trong chăn, trở mình một cái, mơ mơ màng màng đáp lời hệ thống, cố gắng che giấu hành vi ngủ nướng của bản thân:

“Ngươi kể lại cốt truyện cho ta nghe một lần nữa đi.”

Hệ thống nào biết lòng người hiểm ác, càng không biết cô nàng ký chủ trước mặt mình đang âm thầm tính toán chuyện gì. Nó chỉ cho rằng tiểu ký chủ của mình muốn ôn lại nhiệm vụ, lập tức nghiêm túc giảng giải:

“Ngươi là nữ phụ độc ác có diện mạo tương tự nữ chính. Sau khi vừa gặp đã yêu nam chính, nhân lúc nữ chính xuất ngoại, nam chính đau khổ thất thần, ngươi liền thừa cơ chen chân vào.”

“Suốt hai năm sau đó, ngươi luôn lo sợ nam chính sẽ bị nữ chính cướp mất. Vì thế, trước mặt nữ chính, ngươi liên tục tạo ra đủ loại bằng chứng giả về việc hai người đang ân ái, cố khiến cô ấy hiểu lầm rằng ngươi và nam chính thật sự yêu nhau.”

“Nhưng vì ngươi là nữ phụ, âm mưu cuối cùng vẫn bị vạch trần. Cũng chính từ đó, nam chính nhìn rõ lòng mình, nhận ra người mà hắn thật sự yêu vẫn luôn là nữ chính.”

“Cuối cùng, nam nữ chính gương vỡ lại lành. Nam chính cho ngươi một khoản phí chia tay khổng lồ. Nhưng ngươi ngoài hắn ra thì chẳng cần bất cứ thứ gì, ngày ngày buồn bã, u uất, cuối cùng cô độc sống quãng đời còn lại.”

Nghe đến hai chữ "khổng lồ", Du Hoan đang nằm trong chăn lập tức tỉnh táo.

Cô bật dậy khỏi giường, hai mắt sáng rực.

Trong lòng hô vang:

“Mục tiêu của chúng ta là gì?”

Hệ thống vô cùng phối hợp:

“Cầm lấy phí chia tay, trở thành tiểu phú bà!”

Chỉ cần nam nữ chính có thể thuận lợi ở bên nhau, cô sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Đến lúc đó, Du Hoan có thể lặng lẽ rút lui, tìm một nơi thật tốt, sống cuộc đời nhỏ bé nhưng tự do của mình.

Du Hoan đã quyết định rồi.

Đợi đến khi nam chính đưa phí chia tay, cô nhất định sẽ vui vẻ nhận lấy, sau đó ôm tiền sống một cuộc đời tiêu dao tự tại.

Nghĩ thôi cũng thấy sung sướng.

“Tổ tông.”

Một giọng nữ lạnh lùng vang lên từ phía dưới.

Người lên tiếng là Nghiêm Di — một đại mỹ nhân có làn da trắng lạnh, dáng người cao gầy, đôi môi đỏ thắm đang ngậm bàn chải đánh răng. Giọng nói vốn mang theo chút lạnh lẽo, nhưng khi nói chuyện với Du Hoan lại vô thức trở nên nhẹ nhàng hơn.

“Nếu cậu còn không xuống đây, bánh bao nhân thịt tương của cậu sẽ bị người ta mua hết đấy.”

“Ừm…”

Du Hoan đang mơ màng lập tức giật mình.

“Không được!”

Cô bật dậy.

“Nhanh lên.” Nghiêm Di thúc giục, như thể đã sớm đoán được kết cục, “Lát nữa không tranh được thì đừng có ôm tớ khóc lóc.”

Tầng 1 nhà ăn của trường có bán bánh bao nhân thịt tương rất ngon, mỗi lần đến giờ bán bánh, trước quầy đều xếp một hàng dài người muốn mua bánh. Chỉ cần đến muộn một chút thôi, món bánh bao thơm ngon ấy sẽ hết không còn một cái nào.

Du Hoan không dám chậm trễ nữa, vội vội vàng vàng bò xuống giường, chạy vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt rồi thay quần áo.

Trước khi ra khỏi cửa, cô còn tiện tay rút một cành hoa từ chiếc bình trên bàn.

Một người bạn cùng phòng khác nhìn thấy, lập tức hỏi:

“ Du Hoan, cậu lại lấy hoa đi đâu đó?”

“Đi tỏ tình với Tần Vân Dã!”

Du Hoan vừa nói vừa đeo cặp lên vai. Một tay cầm hoa, một tay xách dải ruy băng, cuối cùng còn dùng chân khép cửa phòng lại.

Ba người bạn cùng phòng nhìn nhau.

Sau đó, vô cùng ăn ý đồng thanh:

“Lại đi tỏ tình với Tần Vân Dã.”

Nói xong, cả phòng không nhịn được mà bật cười. Cũng chẳng trách mọi người lại có thái độ như vậy. Ban đầu, cả ba còn rất lo lắng dù sao thì Du Hoan cũng là kiểu con gái một khi đã yêu thì như mất hết lý trí, cứ đâm đầu vào người ta. Cả ba còn sợ Du Hoan thật sự biến thành một cô nàng yêu đương mù quáng, vì một người đàn ông mà chịu đủ thiệt thòi.

Nhưng sau một thời gian quan sát, ba người họ mới dần yên tâm. Bởi vì dựa theo cốt truyện, Tống Du Hoan vốn chính là kiểu người như vậy. Đối với nam chính, cô như mộpt miếng băng keo, ngày ngày bám dính lì lợm theo đuổi đến cùng.

Chỉ là…Tống Du Hoan trong cốt truyện mỗi lần tặng hoa đều là cả một bó hoa được mua từ cửa hàng.

Còn Du Hoan hiện tại thì... haizzz chỉ là một cô nào ham ăn, đến mức mới đầu tháng mà tiền sinh hoạt đã bị cô ăn mất một nửa rồi. Để bảo vệ chiếc bụng ham ăn của mình, cô chỉ có thể mặt dày mua một bó hoa. Sau đó đem về cắm tại kí túc xá, mỗi lần đi tỏ tình lại lén rút vài cành. Vừa tiết kiệm mà vừa không làm mất mặt! Quả thực là một công đôi việc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương