Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Lại Được Vạn Người Sủng

Thế giới 1- Chương 2

Trước Sau

break

Sau bao ngày bỏ lỡ thì cuối cùng cô cũng mua được bánh bao nhân thịt tương. Du Hoan ôm chiếc bánh nóng hổi, vừa đi vừa xuýt xoa vì hơi nóng phả vào tay. Dù đầu ngón tay đã bị hơi nóng làm cho đỏ ửng cả lên nhuưng cô vẫn không nỡ buông.

Nghiêm Di thấy vậy, chẳng nói chẳng rằng, đưa tay cầm lấy hoa và dải ruy băng trên tay Du Hoan.

“Đưa đây.”

Du Hoan lập tức giao đồ, sau đó vui vẻ dùng cả hai tay thay phiên nhau cầm bánh.


Hôm nay vốn không có tiết học. Sở dĩ Du Hoan phải dậy sớm như vậy là bởi trường tổ chức một buổi tọa đàm. Một số cựu sinh viên ưu tú sẽ trở về trường diễn thuyết, mà trong danh sách những người trở về lần này…Tần Vân Dã thình lình nằm trong đó.

Tối hôm trước Du Hoan thức khuya, vì thế lúc ngồi dưới khán đài, cô cứ gật gà gật gù dựa vào vai Nghiêm Di.

Không biết đã qua bao lâu.

Tiếng vỗ tay rào rào bất chợt vang lên, đánh thức cô khỏi cơn buồn ngủ.

Nghiêm Di ghé sát, nhỏ giọng nhắc:

“Tần Vân Dã lên sân khấu rồi.”

“Ồ…”

Du Hoan còn chưa tỉnh ngủ hẳn, chỉ khẽ đáp một tiếng.

Sau đó cô nhắm mắt lại, ngáp một cái thật dài.

Nghiêm Di nhìn sang, khóe môi giật giật.

Cô thử thăm dò:

“Lát nữa đi ăn cá nướng Thanh Hoa Ớt nhé?”

“Được!”

Du Hoan lập tức mở mắt.

Nhanh đến mức hoàn toàn không giống một người vừa buồn ngủ đến mức sắp gục xuống.

Nghiêm Di không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng

Buổi tọa đàm kết thúc. Du Hoan nhanh nhẹn lách qua đám đông, vừa đi vừa dáo dác tìm kiếm bóng người quen thuộc. Trước khi đi còn không quên quay đầu dặn dò Nghiêm Di:

“Cậu nhất định phải chờ tớ đấy!”

“Biết rồi.”

Nghiêm Di bất đắc dĩ đáp lời.

Phía bên kia, trên bục giảng. Chàng trai trẻ mang khí chất kiêu ngạo mà điềm tĩnh vẫn chưa rời đi. Tần Vân Dã đứng thẳng người, dáng cao thanh tú, thân hình tựa ngọc trúc. Những ngón tay thon dài khẽ gõ lên mặt bàn, từng tiếng từng tiếng, không nhanh không chậm.

Hắn đợi khoảng mười mấy giây. Đến khi ngước mắt lên, liền trông thấy một cô gái nhỏ đang ôm hoa, khó khăn len qua đám đông, đi thẳng về phía hắn.

Khoảng cách từ lần gặp trước đã khá lâu, hơn nữa xung quanh người đến người đi, Tần Vân Dã nhất thời cảm thấy cô gái này có chút xa lạ.

Mãi đến khi Du Hoan đứng trước mặt hắn, cô đứng thẳng người ngây ngốc nhìn hắn vài giây không biết nên đưa hoa trước hay là nói tỏ tình trước.

Có lẽ vì quá căng thẳng, cô lại ngập ngừng vài giây, cuối cùng chỉ khô khan thốt ra một câu:

“Xin… xin chào.”

Giọng nói của Tần Vân Dã thanh nhuận, dễ nghe.

Hắn hơi cúi đầu nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh mà xa cách.

“Có chuyện gì sao?”

Du Hoan: “…”

Đã tỏ tình bao nhiêu lần rồi mà gặp nhau vẫn cứ như người xa lạ.

Quả nhiên. Nam chính đúng là nam chính một nữ phụ như cô, làm sao có thể mơ tưởng đến chứ? Du Hoan âm thầm cảm thán trong lòng.

May mà cô đã quá quen với quy trình tỏ tình này rồi nếu không thì có thể thẹn quá mà rời đi mất.

Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm đưa bó hoa trong tay về phía trước.

“Tiền bối… em... em muốn tặng cái này cho anh.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương