Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Lại Được Vạn Người Sủng

Thế giới 1- Chương 3

Trước Sau

break

Một bông hồng khẽ lay động theo cử chỉ của Du Hoan. Là một bông hồng đỏ thắm với từng cánh hoa đỏ kiều diễm mềm mại tựa như một cô thiếu nữ đang thấp thỏm e ngại không biết phải trốn tránh đi đâu.

Ánh mắt Tần Vân Dã dừng lại trên cành hoa.

Ngón tay hắn khẽ động.

Cô gái trước mặt vẫn còn quá trẻ, chắc hẳn vẫn chưa trải qua nhiều mối tình. Có lẽ chỉ là nhất thời cảm thấy mới mẻ, nhất thời rung động. Những lời nói thích lúc này có thể là thật. Nhưng sau này thì sao? Ai có thể đảm bảo được chứ?

Tần Vân Dã khẽ cụp mắt, đè xuống ý muốn nhận lấy bông hoa hồng kia.

“Xin lỗi…”

Hai chữ rất nhẹ.

Du Hoan đã sớm biết đáp án là gì, cô cũng chẳng bất ngờ. Thậm chí còn nhanh chóng kiễng chân, len qua vai hắn nhìn về phía sau.

Nghiêm Di đâu rồi? Vẫn còn chờ cô đấy chứ? Xác nhận được người kia vẫn còn ở đó, Du Hoan lập tức yên tâm. Cô quay đầu lại.

Sau đó, trước ánh mắt hơi kinh ngạc của Tần Vân Dã, trực tiếp nhét bông hoa vào tay hắn.

Một thoáng tiếp xúc bất ngờ khiến bàn tay Tần Vân Dã khựng lại.

Cổ họng hắn như nghẹn đi trong chớp mắt. Hắn cúi mắt nhìn cô gái trước mặt.

Những ngón tay vừa bị cô chạm qua dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm.

Du Hoan cũng chẳng nhận ra sự khác thường của hắn, cô chỉ nhỏ giọng nói:

“Tiền bối cứ nhận lấy đi.”

Dừng một chút, như sợ hắn không chịu nhận, cô lại bổ sung:

“Nếu như tiền bối không thích có thể ném đi cũng không sao.”

Hai câu nói đơn giản.

Nhưng chẳng hiểu sao, lại khiến người nghe cảm thấy dường như cô đã phải gom góp hết thảy can đảm mới có thể nói ra.

Nói xong, Du Hoan lập tức xoay người chạy đi.

Nhanh đến mức chẳng cho Tần Vân Dã cơ hội trả lời.

Thậm chí cô còn không dám quay đầu lại.

Tần Vân Dã đứng nguyên tại chỗ. Một lúc lâu sau, hắn mới cúi mắt nhìn đóa hoa hồng trong tay.

Ngón tay thon dài khẽ siết lấy cành hoa. Hắn nhìn một lần. Rồi lại nhìn thêm lần nữa.

Đám đông xung quanh dần tản đi. Không gian vốn ngột ngạt vì sự chen chúc của đám đông cũng trở nên rộng rãi hơn.

Ngay lúc ấy, một chiếc thùng rác nhỏ đặt cạnh cửa cũng dần dần lộ ra

Tầm mắt Tần Vân Dã dừng trên đó.

Hắn nhấc chân đi về phía trước.

Một bước.

Hai bước.

Khoảng cách giữa hắn và chiếc thùng rác ngày càng gần.

Mãi đến khi đi ngang qua nó…

Tần Vân Dã vẫn không hề dừng lại.

Hắn thậm chí còn hơi nghiêng đầu, cúi xuống, khẽ chạm môi lên cánh hoa hồng đỏ thắm.

Một nụ hôn nhẹ đến mức gần như chỉ là ảo giác.

Sau đó, hắn đứng thẳng người, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như chưa từng làm gì.

Đóa hoa trong tay được hắn cầm càng thêm chắc chắn.

“Làm sao có thể ném được chứ…”

Giọng nói trầm thấp, mang theo một chút ý cười rất nhạt như thể chỉ đang nói cho chính bản thân hắn nghe.

“Ta làm sao nỡ ném nó đi chứ...”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương