Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Lại Được Vạn Người Sủng

Thế giới 1- Chương 11

Trước Sau

break

Gia cảnh Kiều Hi khá tốt, từ quần áo đến những khoản chi tiêu thường ngày đều không thiếu sự xa hoa. Vì thế Du Hoan vốn tưởng tối nay cô sẽ được dẫn đến một nhà hàng nào đó sang trọng, không ngờ Kiều Hi lại đưa cô vòng qua mấy con phố, đi sâu vào một con ngõ nhỏ rồi dừng trước một quán đồ nướng trông vô cùng bình thường.

“Quán này mình phát hiện hồi còn học cấp ba. Sau đó cứ rảnh rỗi là mình lại kéo Kiều Duệ chạy sang đây ăn.” Kiều Hi vừa nói vừa đẩy cửa bước vào.

“Vậy chắc chắn ngon lắm.” Mắt Du Hoan lập tức sáng lên.

Mặt tiền của quán không lớn nhưng lại sạch sẽ, gọn gàng. Vừa bước vào cửa, mùi thơm của nguyên liệu đang được nướng trên than nóng đã lập tức ùa tới, mang theo thứ cảm giác náo nhiệt rất đặc trưng của những quán đồ nướng bình dân. Bên trong đã có vài bàn khách, người lớn trẻ nhỏ ngồi quây quần ăn uống, tiếng nói chuyện xen lẫn tiếng cười, cả không gian tràn ngập hơi nóng và sức sống.

Kiều Hi sợ Du Hoan bị mấy đứa trẻ chạy nhảy lung tung va phải, liền nắm lấy tay cô, dẫn cô đi sát vào bên trong, men theo lối nhỏ hướng về khu phòng riêng.

Còn chưa bước vào, ánh mắt Du Hoan đã bắt gặp trước tiên một bóng người cao gầy.

Mái tóc đen hơi rối, đường nét cơ thể thon dài, trên người là một chiếc áo thun dài tay mỏng, kiểu dáng rộng rãi khiến cậu trông vừa thoải mái vừa có chút lười biếng rất đặc trưng của tuổi trẻ.

Kiều Duệ đang chán đến mức gần như phát ngán, một tay chống cằm, tay còn lại vô thức xoay chiếc chén trà trên bàn. Chiếc chén sứ trắng hoa xanh kiểu cũ chuyển động dưới những ngón tay thon dài của cậu. Dưới ánh đèn, phần cổ tay lộ ra bên trong tay áo hiện lên vài đường gân xanh nhạt, càng khiến bàn tay ấy trông sạch sẽ và nổi bật.

“Đủ người chưa? Gọi món được chưa?” Kiều Hi vừa bước vào đã lên tiếng.

“Gọi từ lâu rồi, chỉ còn thiếu mỗi chị thôi. Chị nói xem, sao chị cứ nhỏ nhen thế…” Kiều Duệ chờ đến mức gần như mất hết kiên nhẫn, uể oải đáp lại. Nhưng khi quay đầu nhìn thấy người đi phía sau Kiều Hi, câu nói đang dang dở bỗng im bặt.

Cậu ngẩn người. Mấy giây sau, một tiếng gọi gần như bật ra theo phản xạ:

“Hoan Hoan tỷ…”

Âm cuối chẳng biết vì quá bất ngờ hay vì đột nhiên căng thẳng mà bị nuốt mất, cuối cùng chỉ còn lại một tiếng “Hoan Hoan” rất nhẹ, nghe dịu đến mức khiến người ta không hiểu sao lại thấy hơi nóng mặt.

Kiều Duệ có ngoại hình hoàn toàn khác chị gái Kiều Hi. Nếu Kiều Hi sở hữu đường nét sắc sảo và nổi bật, dễ dàng khiến người khác chú ý ngay từ cái nhìn đầu tiên, thì Kiều Duệ lại có vẻ ngoài mềm mại hơn. Đuôi mắt hơi cụp xuống, đôi mắt tròn và sáng, nhìn rất giống một chú chó con vô hại, đường nét khuôn mặt cũng còn phảng phất nét non trẻ.

Mặc dù chỉ cần nhìn qua cũng thấy cậu cao hơn Du Hoan khá nhiều, nhưng chẳng hiểu sao Du Hoan vẫn cảm thấy Kiều Duệ giống một cậu em trai hơn. Cô nhìn cậu, rồi nhớ đến chuyện Kiều Duệ là người bạn trong game mà mình chưa từng gặp mặt ngoài đời, lập tức vui vẻ vẫy tay.

“Lần đầu gặp nhau nhỉ.”

Kiều Duệ đứng đờ ra mất mấy giây. Không biết trong đầu vừa nghĩ đến chuyện gì, cậu đột nhiên bước lên phía trước rồi cúi người chào Du Hoan một cách vô cùng nghiêm túc.

“Xin chào, tôi… tôi là Kiều Duệ.”

Du Hoan mở to mắt.

Mấy người bạn đang ngồi trong phòng riêng cũng không nhịn được nữa, người cúi đầu, người quay mặt đi, bả vai rung lên vì cố nén cười. Kiều Hi chỉ cảm thấy mặt mũi mình đã bị cậu em trai này làm mất sạch.

“Mày bị ngốc à?”

Kiều Duệ lập tức mím chặt môi. Đôi mắt vốn đã giống chó con giờ càng lộ rõ vẻ tủi thân khi nhìn về phía chị gái.

Rõ ràng là đang âm thầm trách móc: Chị cũng có nói Hoan Hoan sẽ đến đâu. Em còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý mà!

Cuối cùng mọi người cũng ổn định chỗ ngồi. Từng đĩa đồ nướng lần lượt được mang lên, mùi thơm nóng hổi nhanh chóng lấp đầy cả căn phòng nhỏ. Những lát thịt ba chỉ đan xen cả nạc lẫn mỡ đặt trên vỉ nướng bắt đầu xèo xèo chảy mỡ, phần viền cháy vàng tỏa ra mùi thơm béo ngậy. Một đĩa chân dê nướng được tẩm ướp đậm đà, lớp ngoài vàng óng phủ đầy gia vị, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người ta thèm ăn. Những xiên tôm dài được rắc đầy ớt, vừa cay vừa thơm, màu sắc đỏ vàng vô cùng bắt mắt. Cá vược nướng vàng ruộm, lớp da bên ngoài hơi cháy giòn nhưng phần thịt bên trong vẫn mềm và mọng nước. Bên cạnh đó còn có những con hàu nướng phủ đầy tỏi băm, phần thịt mềm béo, thơm nức, cùng những đĩa đuôi tôm vừa cay vừa ngọt, chỉ cần ngửi mùi cũng khiến bụng lập tức réo lên.

Du Hoan vốn chẳng có mục đích gì đặc biệt khi đến đây, đơn giản chỉ là đi theo Kiều Hi để được ăn một bữa ngon. Đương nhiên, đã ngồi chung một bàn ăn thì mọi người cũng thuận tiện làm quen với nhau.

Trên bàn ban đầu chỉ có đủ loại đồ uống có cồn với nồng độ khác nhau. Kiều Duệ để ý thấy Du Hoan gần như chẳng động đến chúng, liền đứng dậy đi ra ngoài một chuyến. Một lúc sau, cậu quay lại với hai lon nước ngọt không cồn, không nói gì mà đặt thẳng trước mặt Du Hoan.

Du Hoan ngẩn ra, đưa tay nhận lấy.

“Cho tôi à?”

Cô cười tít mắt, không khỏi cảm thán cậu em trai này đúng là khá biết chăm sóc người khác.

“Cảm ơn nhé. Một lon là đủ rồi.”

“Có gì đâu.”

Kiều Duệ đưa tay sờ sờ cổ, hơi nghiêng người về phía cô, giọng điệu lập tức trở nên nhiệt tình hơn.

“Nếu chị vẫn muốn uống loại khác thì cứ nói. Tôi có thể bê cả thùng tới đây.”

Du Hoan hơi kinh ngạc khi phát hiện lon nước còn được gắn sẵn một chiếc ống hút. Cô uống thử một ngụm, vị trái cây ngọt thanh nhưng không hề gắt, vừa vặn rất hợp khẩu vị. Buổi trưa cô đã ăn không ít, đến giờ cũng chưa cảm thấy đói. Uống thêm vài ngụm nước trái cây, cô đã thấy bụng mình gần như chẳng còn chỗ chứa.

Lúc đi tới đây, Du Hoan đã nhìn thấy một cửa hàng bán đồ ăn vặt ven đường. Trong đó có loại bánh quy hình những chú gấu nhỏ mà cô đã thèm từ lâu. Cô vốn định đợi mọi người ăn gần xong rồi tranh thủ chạy ra mua một ít, vì vậy lén ghé sát Kiều Hi, nhỏ giọng nói:

“Kiều Hi...”

Kiều Hi hiểu ý ngay, lập tức quay sang gọi Kiều Duệ như đang sai một nhân viên miễn phí:

“Kiều Duệ, đi.”

Nếu là bình thường, Kiều Duệ chắc chắn đã phản đối ngay lập tức.

Nhưng hôm nay lại khác. Vừa nghe thấy tên mình, cậu không những không phàn nàn mà còn lập tức đứng dậy, ngoan ngoãn đi theo Du Hoan ra ngoài. Chỉ đến khi bóng Du Hoan khuất khỏi cửa, Kiều Duệ mới quay đầu lại, âm thầm giơ ngón giữa về phía chị gái.


Du Hoan ôm hai gói bánh quy hình gấu nhỏ trở về, lúc này Kiều Hi và mấy người bạn vẫn chưa có ý định rời bàn. Có điều, dưới chân bàn đã xuất hiện thêm mấy chai rượu rỗng. Du Hoan nhìn những chai rượu ấy, mất vài giây mới hậu tri hậu giác nhận ra một chuyện.

Hóa ra “ăn cơm” trong miệng Kiều Hi hoàn toàn không đơn giản chỉ là ăn cơm. Mục đích chính của cô ấy là uống rượu mới đúng. Mùi rượu trong phòng đã bắt đầu nồng lên.

Du Hoan lặng lẽ dịch vị trí, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ ngay cạnh cửa phòng riêng, cách xa bàn ăn hơn một chút. Cô cũng không có ý định giục Kiều Hi, chỉ muốn ngồi đợi đến khi cô ấy uống xong rồi cùng nhau trở về.

Kiều Duệ chú ý đến động tác của cô.

Cậu nhìn những người trên bàn đang ngả nghiêng vì men rượu, rồi lại nhìn sang Du Hoan, ánh mắt bất giác dừng lại. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt Du Hoan trông càng mềm mại hơn. Cô ôm hai gói bánh quy hình gấu nhỏ vào lòng, hơi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, vẻ tập trung khiến người khác có cảm giác cô hoàn toàn chìm vào thế giới riêng của mình.

Ánh đèn từ phía trên chếch xuống, bóng rèm cửa in thành những đường nét mềm mại trên người cô. Cả khung cảnh mơ hồ, yên tĩnh và đẹp đến mức giống như một đoạn phim được cố tình làm chậm lại.

Kiều Duệ bỗng nhiên cảm thấy... Hoan Hoan tỷ thật sự rất khác.

Cô cho người khác cảm giác giống một nữ sinh có thành tích học tập rất tốt, tính cách dịu dàng, kín đáo, vừa ngoan vừa đáng yêu, kiểu người nhìn qua đã khiến người khác vô thức muốn đối xử tốt với cô.

Tim Kiều Duệ đập nhanh hơn. Cậu gần như theo bản năng bước lại gần.

Nhưng ngay sau đó, ánh mắt cậu rơi xuống màn hình điện thoại của Du Hoan.

Trên màn hình là một đoạn video. Một người đàn ông trẻ chỉ mặc quần đùi, phần thân trên trần trụi, khung hình còn quay khá gần, gần như chỉ tập trung vào phần thân trên của anh ta.

Điều khiến Kiều Duệ chết lặng không phải là video.

Mà là phản ứng của Du Hoan.

Cô vừa nhìn thấy đoạn video ấy, vẻ mặt vẫn bình thản như không, thậm chí còn vô cùng thuần thục đưa tay chạm vào màn hình, thả một trái tim màu đỏ. Động tác tự nhiên đến mức rõ ràng không phải lần đầu tiên.

Kiều Duệ đứng sững tại chỗ.

Hình tượng nữ sinh ngoan ngoãn, dịu dàng và trong sáng vừa mới được cậu xây dựng trong đầu...

Trong nháy mắt, sụp đổ hoàn toàn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương