Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Lại Được Vạn Người Sủng

Thế giới 1- Chương 12

Trước Sau

break

“Hoan Hoan, chị…”

Kiều Duệ trợn mắt, vẻ mặt kinh hãi đến mức gần như chết lặng, giọng nói cũng run lên.

“Không phải!”

Du Hoan luống cuống tay chân, cố gắng cứu vãn hình tượng dịu dàng, thuần khiết của mình.

“Em đừng hiểu lầm! Đệ đệ, chị chỉ vô tình bấm nhầm thôi. Vừa rồi chị đang định bấm ‘không hứng thú’ mà. Em xem, bình thường chị có bao giờ xem mấy thứ này đâu…”

Cô vội vàng luống cuống lướt sang video khác.

Nhưng còn chưa kịp thở phào, thứ xuất hiện trên màn hình đã lại là một người đàn ông để lộ cơ bụng, quay mặt về phía máy quay rồi uốn éo trước ống kính.

Du Hoan sợ hãi lập tức lướt tiếp.

Lần này là một nam streamer không rõ tên tuổi, để lộ phần xương quai xanh, cố tình tạo dáng trước máy quay. Gương mặt anh ta tràn đầy vẻ ám muội, ánh mắt quyến rũ khiến người xem đến hoa cả mắt.

Lướt tiếp.

Một người đàn ông mặc quần thể thao màu xám, thân hình rắn chắc đang chống đẩy. Mỗi lần nâng người lên rồi hạ xuống, những đường nét cơ bắp đều chuyển động theo.

“Được rồi, được rồi! Chị đừng cho em xem nữa!”

Kiều Duệ đau khổ nhắm mắt, quay hẳn mặt sang chỗ khác.

Du Hoan im lặng mở một gói bánh quy hình gấu, vừa nhai để che giấu sự xấu hổ, vừa âm thầm tiếc nuối. Sao bình thường cô chẳng bao giờ lướt trúng những video chất lượng thế này nhỉ?

Đáng tiếc vừa rồi cô còn chưa kịp lưu lại. Cũng không biết lát nữa mở điện thoại lên, có còn tìm được chúng nữa không.


Trên đường đưa Kiều Hi về ký túc xá, Du Hoan vẫn không ngừng kiểm tra xem mình có bỏ sót video nào chưa lưu hay không. Hệ thống cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

“Như vậy thật sự ổn sao?”

Du Hoan thở dài, lập tức nghiêm túc giảng cho hệ thống một bài đạo lý. Cô chỉ là một cô gái nhỏ yếu đuối, không hút thuốc, không uống rượu. Thỉnh thoảng xem vài video ngắn để giết thời gian, mở mang tầm mắt thì có gì sai?

Không có!


Những ngày tiếp theo trôi qua khá bình thường. Ban ngày, Du Hoan nghiêm túc đi học, ăn đủ ba bữa đúng giờ. Buổi tối trở về ký túc xá làm bài tập, sau đó vui vẻ chơi game. Trước khi đi ngủ, cô còn không quên cùng hệ thống tưởng tượng dáng vẻ Tần Vân Dã đau khổ vì nữ chính đã có hôn ước. Hai người vẫn luôn cho rằng, hiện tại nam chính chắc chắn đang ở trong trạng thái đau đớn đến tan nát cõi lòng.

Bởi vì trong kịch bản vốn viết như vậy.

Cho nên mấy ngày nay cô không chủ động nhắn tin cho Tần Vân Dã cũng chẳng có vấn đề gì. Dù sao hắn đang đau khổ muốn chết, chắc chắn chẳng còn tâm trạng để ý đến nữ phụ.

Du Hoan và hệ thống cứ thế quang minh chính đại lợi dụng sơ hở của cốt truyện để lười biếng, hoàn toàn không cảm thấy có gì không ổn.

Cho đến khi…

Một món quà của nam chính được đưa thẳng đến trước giường cô.

“Cô nói… cái này là sao?”

Du Hoan trợn mắt há hốc miệng, nhìn hộp quà trang sức trước mặt.

Bao bì sang trọng, thiết kế tinh xảo, chỉ nhìn thôi cũng biết giá trị không hề nhỏ.

“Cô gái kia nói người gửi quà là Tần Vân Dã.”

Nghiêm Di hồi tưởng lại.

Hôm nay Du Hoan ngủ dậy hơi muộn, hoàn toàn không biết ai đã mang món quà này tới.

Kiều Hi tò mò ghé qua nhìn tấm thẻ, sau đó không nhịn được mà xuýt xoa.

“Thứ này khó mua lắm đấy. Mẹ tớ cũng chưa chắc lấy được loại này.”

Du Hoan không muốn tin.

Cô run rẩy mở hộp quà, thậm chí còn hy vọng bên trong là một chiếc hộp trống không, hoặc tệ hơn là trò đùa dai của ai đó.

Nhưng ông trời hiển nhiên không đứng về phía cô.

Bên trong là một bộ trang sức hoàn chỉnh gồm vòng cổ, hoa tai, vòng tay và ghim cài áo. Những viên đá quý màu xanh nước biển có chất lượng tuyệt hảo,khi nhìn dưới ánh sáng thì những cột màu khẽ lay động, phản chiếu những tia sáng lấp lánh, vừa quý phái vừa đẹp mắt.

Một món quà hoàn toàn nằm ngoài dự đoán khiến Du Hoan và hệ thống cùng lúc sụp đổ.

“Cốt truyện thật sự không có chuyện này sao?”

Du Hoan không biết mình đã hỏi hệ thống bao nhiêu lần.

“Thật sự không có.” Giọng hệ thống tràn ngập tuyệt vọng.

“Vậy… tối nay cốt truyện còn tiếp tục được không?”

Một Du Hoan thích nằm im mặc kệ mọi chuyện cùng một hệ thống chuyên gia hùa theo ký chủ để lười biếng, đến giờ phút này cuối cùng cũng phải chịu sự trừng phạt.

Cả hai cùng rơi vào khủng hoảng tột độ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương