Tại căn hộ của Tần Văn Dã, anh ta và mấy người bạn đang tụ tập trò chuyện. Không biết hôm nay là ai đứng ra tổ chức buổi gặp mặt, chỉ nghe mọi người tán gẫu mấy chuyện công việc vô cùng nhàm chán. Bỗng có người lên tiếng:
“Mạnh Thừa Nghi đính hôn rồi!”
“Thật hay giả vậy? Không phải cô ấy đang ở nước ngoài sao?”
“Đính hôn ở nước ngoài mà.”
“À, tôi nhớ hình như…”
Không biết người kia định nhắc đến chuyện gì, nhưng giọng nói bỗng thấp xuống.
Tần Vân Dã ngồi một bên, sắc mặt trầm xuống, từng mảng xanh trắng lan dần trên mặt anh ta, toát ra một vẻ lạnh lùng đến đáng sợ.
Tần Văn Dã liên tục lướt điện thoại, ngón tay hắn cứ lướt qua lướt lại, lặp đi lặp lại dường như đang cố gắng giải quyết một vấn đề nào đó.
Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Dù có lướt điện thoại đến mức nào, cũng không thể thay đổi chuyện cô gái nhỏ kia đã mấy ngày không hề gửi bất cứ cho hắn một tin nhắn nào.
Rốt cuộc hắn đã làm sai ở bước nào? Vì sao mọi chuyện lại dần thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn vậy?
Mấy ngày nay, Tần Vân Dã đã suy nghĩ lại vô số lần. Thế nhưng có lẽ vì chính hắn là người trong cuộc nên càng nghĩ lại càng không tìm ra vấn đề. Hắn cau mày, hoàn toàn không còn tâm trạng nói chuyện tán ngẫu nữa. Mọi lời mời đều bị hắn từ chối, sau đó hắn lại trầm ngâm suy nghĩ.
Đúng lúc này, có người không muốn bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một để được tâm sự với Tần Vân Dã. Người nọ cầm ly rượu bước tới, tự cho rằng mình đang an ủi hắn.
“Tần ca, thất tình à? Không đáng đâu. Con người mà, trong đời kiểu gì chẳng có lúc cầu mà không được…”
“Cậu đang nói gì vậy?” Tần Vân Dã nhíu mày sâu hơn.
Người kia sững sờ, ấp úng giải thích:
“Không phải… chuyện Mạnh Thừa Nghi đính hôn sao?”
Mạnh Thừa Nghi? Tần Vân Dã im lặng vài giây, cuối cùng mới lục tìm được cái tên này trong trí nhớ.
Từ nhỏ cả hai là hàng xóm của nhau, gia đình hai bên khá là thân thiết, nhưng Tần Văn Dã và Mạnh Thừa Nghi lại chẳng thân thiết chút nào. Hồi nhỏ có lần cả hai cãi nhau tới mức Tần Văn Dã kéo tóc đối phương.
Sau đó, Mạnh Thừa Nghi ra nước ngoài du học.
Có lần, chỉ vì muốn chọc tức hắn, cô ấy cầm luôn mô hình máy bay và tàu thuyền mà hắn yêu thích nhất theo bản thân ra nước ngoài. Khi đó Tần Vân Dã còn nhỏ, những món đồ ấy giống như báu vật. Báu vật nbị trộm mất, hắn tức giận đuổi theo tới tận tận sân bay nhưng cuối cùng vẫn không thể lấy lại được. Tức đến mức trên đường về còn phải lau nước mắt.
Không biết từ lúc nào, câu chuyện ấy lại bị truyền thành lời đồn rằng hai người là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau, thậm chí còn có chuyện Tần Vân Dã từng “thất tình” ở sân bay.
Nghĩ đến đây, Tần Vân Dã chỉ thấy buồn cười. Hắn vốn chẳng để chuyện đó trong lòng.
Trong đầu hắn vẫn đang vướng một chuyện khác.
Nhưng khi nhìn người trước mặt, Tần Vân Dã đột nhiên nhớ ra người này chính là một tay lão luyện trong chuyện tình cảm, nổi tiếng đào hoa trong giới.
“Có chuyện muốn hỏi cậu.” Tần Vân Dã đột nhiên lên tiếng.
Người kia vừa rồi còn âm thầm hối hận vì lỡ lời, lập tức căng thẳng như gặp đại địch. Nhưng điều hắn ta không ngờ tới là câu hỏi của Tần Vân Dã lại hoàn toàn không phù hợp với hình tượng của hắn.
“Nếu một cô gái đột nhiên không để ý đến một người, thường là vì nguyên nhân gì?”
Tần Vân Dã từ nhỏ đã là hình mẫu tiêu biểu của những gia đình quyền thế. Học gì cũng xuất sắc, từ sớm đã tiếp quản công ty, ưu tú đến mức gần như được thần thánh hóa. Danh tiếng của hắn trong giới quá lớn, đến mức những cậu ấm trong giới cũng vô thức dành cho hắn một tầng kính nể. Không ai nghĩ rằng sẽ có ngày Tần Vân Dã lại phải chủ động hỏi người khác về chuyện tình cảm.
Người kia căng thẳng hỏi thêm vài câu, sau khi đại khái hiểu được tình hình thì dè dặt đưa ra lời khuyên:
“Không thể xác định chính xác nguyên nhân là gì. Nhưng nếu một cô gái đột nhiên không để ý đến cậu, dỗ dành cô ấy chắc chắn không sai. Có thể chọn một món quà gì đó…”
Tần Vân Dã rơi vào trầm tư. Quả thực hắn đã bỏ qua vấn đề này.
Vì vậy, ngay sáng hôm sau, một hộp quà trang sức được đóng gói cẩn thận đã được đưa đến ký túc xá của Du Hoan.
Mấy ngày liền không nhận được bất kỳ tin tức nào từ cô gái nhỏ, Tần Vân Dã bỗng cảm thấy mọi thứ xung quanh đều trở nên tẻ nhạt.
Hắn tùy tiện bước vào một quán bar ven đường, tìm một góc yên tĩnh rồi ngồi xuống. Tiếng nhạc chói tai vang lên không ngừng, náo nhiệt đến mức gần như át đi sự cô độc đang quẩn quanh nơi đáy lòng.
Tần Vân Dã lấy điện thoại ra, mở lại lịch sử trò chuyện giữa hai người. Từng tin nhắn, từng câu nói, hắn đều xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.
Rốt cuộc là vấn đề nằm ở đâu cơ chứ?
Hắn đã suy nghĩ rất lâu, nhưng vẫn không tìm được câu trả lời. Sau một hồi trầm tư, Tần Vân Dã thậm chí nảy ra một ý nghĩ.
Hay là phái người âm thầm theo dõi cô? Ý nghĩ này vừa xuất hiện, hắn đã bắt đầu tính toán khả năng thực hiện. Thực ra cũng chẳng khó. Nhân lực có thể trực tiếp tìm trong trường đại học của cuả cô. Chuyện đạo đức hay riêng tư, trước mặt tiền bạc, dường như chẳng phải vấn đề quá lớn.
Quan trọng là phải làm thật kín đáo. Tần Vân Dã có đủ tự tin để đảm bảo Du Hoan sẽ không phát hiện ra. Hắn vừa suy tính, vừa tiện tay nhấp một ngụm rượu.
Chất cồn cay nồng chậm rãi lan xuống, khiến những suy nghĩ vốn bị hắn cố tình đè nén càng trở nên rõ ràng hơn.
Hắn nhớ cô. Rất nhớ.
Không biết đã uống đến bao nhiêu, Tần Vân Dã bỗng nảy ra một mong muốn mãnh liệt đến mức chính hắn cũng không kịp ngăn cản.
Hắn muốn lập tức nhìn thấy cô gái nhỏ ấy. Chỉ cần nhìn một cái thôi. Chỉ một cái cũng được.
Có lẽ chỉ cần tận mắt nhìn thấy cô vẫn bình an, những ngày bực bội và mất kiên nhẫn vừa qua sẽ lập tức được xoa dịu.
“133 đường Quỳnh Hoa, em có tiện đến đây không? Nếu không tiện, tôi gọi người qua đón em.”
Giọng nói trầm thấp của nam chính vang lên bên tai. Đối với Du Hoan lúc này, chẳng khác nào tiếng trời.
“Không sai! Không sai chút nào!”
Du Hoan lập tức kích động đến mức suýt nhảy dựng lên.
“Giống hệt cốt truyện!”
Hệ thống cũng kích động theo:
“Đúng! Cuối cùng cũng trở lại quỹ đạo rồi!”
Đêm nay là một mắt xích vô cùng quan trọng trong cốt truyện. Theo nguyên tác, Tần Vân Dã uống say, trong lúc thần trí mơ hồ đã nhận nhầm Du Hoan thành Mạnh Thừa Nghi. Sau đó, nữ phụ sẽ nhân lúc hắn không tỉnh táo mà thổ lộ tình cảm, từ đó khiến cốt truyện tiếp tục phát triển theo hướng đã định.
“Nhớ kỹ!”
Hệ thống lập tức nghiêm túc dặn dò, gần như sợ Du Hoan lại làm hỏng chuyện.
“Trang phục và cách trang điểm tối nay phải dựa theo phong cách của nữ chủ. Quan trọng nhất là phải nắm đúng thời điểm. Khi nam chủ đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa say, vẫn còn giữ được một chút lý trí, ngươi mới được mở miệng…”
Hệ thống lải nhải mãi không thôi, cẩn thận nhắc đi nhắc lại từng chi tiết. Lần này, nhất định không được xảy ra sai sót nữa.
Sau bao nhiêu chuyện ngoài dự liệu, cuối cùng cốt truyện cũng chịu quay trở lại quỹ đạo vốn có.
Du Hoan nghe hệ thống dặn dò, trong lòng cũng âm thầm thở phào. Chỉ cần đêm nay thuận lợi vượt qua… Mọi chuyện sẽ lại trở về đúng hướng.
Ít nhất, cô đã nghĩ như vậy.