Ngay sau đó Tần Văn Dã cúi xuống, dường như có chút kích thích từ men rượu khiến hắn ta trở nên gấp gáp hơn. Một tay hắn lướt qua mái tóc của Du Hoan, dừng lại nơi góc hàm rồi khẽ nâng mặt cô lên, tay còn lại đặt bên eo, ngón tay hơi siết lại. Khoảng cách tiếp xúc quá gần khiến Du Hoan có thể ngửi thấy rõ vệt hương trên cơ thể của hắn ta. Đó là mùi gỗ đàn hương lạnh lẽo, cao sang vốn tưởng như chẳng thể chạm tới, nhưng lúc này đây lại vì những va chạm quyến luyến mà dần dần ấm nóng lên.
Du Hoan vô thức khựng lại, tình huống này nằm ngoài cốt truyện mất rồi. Cô lúng túng không biết phải làm sao, cô định mở miệng lên tiếng nhưng lại vô tình tạo cơ hội cho hắn thừa cơ tiến sâu hơn, chặn đứng hoàn toàn mọi ý định cất lời của cô.
Hơi nóng trên mặt không ngừng tăng lên, đầu óc cô choáng váng đến mức mông mịt. Cô muốn đẩy hắn ra, nhưng bản thân lại chìm đắm trong sự tê dại kiều diễm chưa từng trải qua, hoàn toàn chẳng tìm thấy lối thoát.
Tần Vân Dã vừa hôn vừa để ya tới cảm nhận của Du Hoan. Động tác của hắn vô cùng thong thả, ôn nhu quyến quấn. Ấy thế mà gương mặt Du Hoan vẫn ngày một đỏ gắt.
Bàn tay cô vừa khẽ cử động đã lập tức bị bàn tay lớn của đối phương ôm trọn. Đó dường như chỉ là một cử chỉ thân mật đơn thuần, nhưng cũng giống như một sự trấn an đầy cố ý—hắn vuốt ve từng chút một, đi từ cổ tay cho đến các đầu ngón tay, rồi cuối cùng luồn lách vào từng kẽ tay cô, mười ngón tay siết chặt, đan chặt vào nhau.
Để nói về Tần Văn Dã? Trong ấn tượng của Du Hoan, người ông này tuy trẻ tuổi nhưng lại cực kỳ khó tiếp cận để làm nam chính. Hắn luôn giữ vẻ văn nhã, thong dong, dù cô có cố tình dây dưa, vây hãm thế nào thì hắn vẫn duy trì một khoảng cách đúng mực.
Cô biết hắn rất giỏi, nhưng cô không thể ngờ ngay cả việc hôn môi hắn cũng có thể giỏi đến thế. Cô mới chỉ ngây ngô một chút lúc bắt đầu, hắn đã rất nhanh nắm bắt được nhịp điệu, thong thả thăm dò từng phản ứng nhỏ nhất của cô.
Nụ hôn của hắn không hề nóng vội mà chứa đựng sự xâm chiếm đầy kiên nhẫn. Đầu lưỡi nóng rực mượt mà lướt qua hàm răng, quấn quýt liếm mút từng chút ngọt ngào bên trong khoang miệng cô. Hơi thở mang theo men rượu nồng nàn quyện cùng hương gỗ thanh mát bao trùm lấy không gian, khiến bầu không khí xung quanh trở nên vô cùng mờ ả, quấn quít và ám muội.
Du Hoan đẩy đầu lưỡi hắn ra ngoài, cố gắng giằng co giãy giụa. Nhưng chút cự tuyệt yếu ớt ấy lại bị Tần Vân Dã xem như trò tình thú đáng yêu mà cô đang đối đáp lại cho hắn, đáp lại trò tình thú đáng yêu ấy của cô là một nụ hôn thâm nhập mỗi lúc một sâu thêm, dường như hắn ta hoàn toàn muốn chiếm lấy khoang miệng cô.
Hắn khẽ quấn lấy đầu lưỡi đang muốn rụt lại của cô, nhẹ nhàng mút lấy rồi lại mạnh mẽ đáp lại, như muốn nuốt trọn từng ngụm khí mỏng manh của cô vào lồng ngực mình.
Gương mặt cô ửng hồng như ướp rượu, cảm giác tê dại thấu xương ăn mòn toàn bộ lý trí. Cô gái nhỏ chịu không nổi khoái cảm dạt dào, toàn thân khẽ run lên từng hồi, hốc mắt thất thần kia lại đượm một tầng sương ướt át.
Tần Vân Dã khẽ rời một nhịp, Du Hoan ngơ ngác há miệng hít từng ngụm khí lớn.
Tần Vân Dã cho cô thời gian để thở dốc, hắn khẽ cười rồi tựa trán mình vào trán cô, thấp giọng cảm thán: “Môi của em mềm thật đấy.”
Du Hoan bị hôn đến mức trí não mê mệt, còn chưa kịp phản ứng xem mình nên xấu hổ hay nên giận dỗi, vừa định lay động bờ môi dưới để trả lời, Tần Vân Dã đã tưởng cô đã hồi sức. Hắn lại đè ép tới, tiếp tục hôn cô lần nữa.
Khi xe dừng lại trước cổng trường, Du Hoan đã gục đầu trên vai Tần Vân Dã ngủ một lúc lâu.
Chuyện này cũng không trách cô được. Tần Vân Dã sau khi uống say giống như được bật một chiếc công tắc nào đó, biến thành một kẻ cuồng hôn chính hiệu, liên tục đè cô ra hôn không ngừng nghỉ, cô có ngăn cản thế nào cũng bị hắn nhẹ nhàng hóa giải. Du Hoan hết cách, đành phản công bằng cách trèo hẳn lên người hắn, đặt cằm mình trên vai hắn. Đáp lại, Tần Vân Dã lại như ôm lấy một chú cún nhỏ dễ bị giật mình, hắn siết chặt vòng tay, cảm nhận sự mềm mại ấm áp của thân thể cô trong lòng mình, xoa xoa lưng của cô rồi thỉnh thoảng lại hôn lên tóc cô.
Còn chưa kịp để Tần Văn Dã nói lời tạm biệt, Du Hoan đã lao xuống xe nhanh như chạy bán sống bán chết.
“Lúc nào cũng e ấp thẹn thùng như vậy.” Khóe môi Tần Vân Dã khẽ nhếch lên.
Lúc bị hôn đến mức mơ mơ màng màng, Du Hoan đã tranh thủ mách tội với hệ thống: “Hắn hôn ta.”
“Hắn coi ngươi thành nữ chính rồi...” Hệ thống quả quyết đáp.
Du Hoan bị lý do này thuyết phục. Cô thầm đoán xem ngày mai khi Tần Vân Dã tỉnh rượu phát hiện ra trò hề mình làm, liệu có cảm thấy trời như sập xuống hay không. Nhưng khi chân không chạm đất chạy vội về đến ký túc xá, cô chợt ngẩn người phát hiện ra một điểm sai sai, ngơ ngác nói với hệ thống: “Nhưng mà, hắn lại đưa ta về tận trường học.”
Nếu thật sự coi cô thành nữ chính, sao hắn có thể dặn tài xế đưa cô quay trở lại trường... Tần Vân Dã rốt cuộc là thật sự say, hay chỉ đang mượn cớ cảm giác say để phóng túng bản thân?
Nhưng dù thế nào đi nữa, ngày mai chắc chắn vẫn còn một trận đánh ác liệt đang chờ. Tần Vân Dã chỉ cần tỉnh dậy, nhớ ra mình tự nhiên có thêm một cô bạn gái, không biết khuôn mặt hắn sẽ biến đổi thành biểu cảm gì đây.