Du Hoan vừa lo lắng đề phòng, một bên trong lòng sợ hãi, một bên thân thể mệt rã rời. Cuối cùng, vì quá mệt mỏi mà cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
“Chào buổi sáng.”
“Buổi sáng có tiết không?”
“Nếu không có, anh qua đón em đi ăn sáng.”
Vừa mới tỉnh dậy, cô mơ mơ màng màng mở điện thoại lên, trên màn hình điện thoại đã tràn ngập thông báo tin nhắn của Tần Văn Dã. Du Hoan giật mình nghẹn thở, một hơi suýt nữa không nhấc lên nổi. Cô đã tưởng tượng ra phản ứng sóng êm gió lặng của Tần Vân Dã, hẳn là muốn dỗ dành cô qua đó, rồi mới tính sổ cho cô một trận ra trò. Nhưng biết làm sao được. Chiêu trò đều đã dùng hết, cô chỉ có thể cắn răng nhận lấy bước tiếp bước này.
Du Hoan thở ngắn thở dài xuất hiện ở cổng trường. Còn đang dáo dác tìm người thì chiếc xe của Tần Vân Dã đã từ từ đỗ ngay trước mặt cô. Tần Vân Dã không giống như trước kia ngồi trong xe chờ cô, mà chủ động đẩy cửa bước xuống.
Quả nhiên, muốn tìm cô tính sổ rồi sao?
Trên mặt Tần Vân Dã không có biểu cảm gì đặc biệt, nhìn không ra vui hay giận. Hắn vừa bước tiến lên một bước, Du Hoan đã như lâm đại địch, ánh mắt gắt gao nhìn hắn.
Tới rồi, tới rồi, hắn sắp chất vấn cô rồi. Phải giải thích thế nào đây... Tinh thần Du Hoan căng thẳng đến cực điểm.
Thế nhưng, thứ đến sớm hơn cả lời chất vấn trong tưởng tượng lại là bàn tay thon dài của Tần Vân Dã.
“Đứng ngẩn ra đó làm gì?” Hắn cất lời, tự nhiên như hơi thở nắm lấy tay cô dắt lên xe, bàn tay còn lại vô cùng tinh tế lót trên đỉnh đầu để giữ cho cô không bị đụng trần. Du Hoan vô thức làm theo động tác của hắn chui vào trong xe. Ngay khi vừa ngồi xuống, một bó hoa rực rỡ đã chờ sẵn cô ở ghế phụ. Đó là một bó hoa hồng Manata, từng cánh hoa hơi uốn cong tạo nên độ cung ưu nhã, sắc hoa nhẹ nhàng vô cùng dịu mắt. Sự mờ mịt của Du Hoan khi nhìn thấy bó hoa liền đạt đến đỉnh điểm.
“Cái tình huống gì thế này...” Hôn nhầm nữ phụ, ngày hôm sau không lập tức vạch rõ ranh giới mà lại còn mang hoa đi tặng cô.
Hệ thống hiển nhiên cũng rơi vào trạng thái "đình trệ", chẳng thể đưa ra lời giải thích nào.
“Chẳng lẽ, hắn biết rõ tối qua mình đã làm gì, trong lòng tuy nản lòng thoái chí nhưng vẫn không lỡ buông bỏ khuôn mặt có nét giống nữ chính này của mình?” Du Hoan xoay chuyển trí não để suy đoán.
“Ký chủ nói quá đúng!” Hệ thống tâm phục khẩu phục, khen ngợi không ngớt. Nó vốn chỉ là một cỗ máy mô phỏng cảm xúc con người, làm sao hiểu nổi những logic phức tạp này. Du Hoan vừa xâu chuỗi một cái, nó liền thấy mọi thứ đều hợp lý đến kỳ lạ.
“Ký chủ, cô thật sự quá thông minh! Mớ suy nghĩ hỗn loạn như vậy mà cũng được cô gỡ rối trôi chảy. Năng lực của cô đúng là không ai bằng. Nhiệm vụ thành công hay không đều trông cậy vào cô cả đấy...” Hệ thống thuộc phong cách cổ vũ bao dung cực kỳ, luôn giữ vững triết lý khen ngợi có tác dụng hơn trách mắng.
Du Hoan vốn còn chút hoang mang chưa hiểu, nay lại bị vây hãm trong từng lời nịnh hót của hệ thống nên càng đắc ý hơn: “Có tôi ở đây cậu cứ yên tâm, hoàn thành nhiệm vụ chắc chắn không thành vấn đề!”
Hai kẻ khờ khạo tìm đến với nhau, tự vẽ ra lý do cho mọi "lỗi hệ thống", rồi bắt đầu chìm đắm vào giấc mộng đẹp hoàn thành nhiệm vụ. Trong lúc trò chuyện với hệ thống, ngón tay Du Hoan vô thức mân mê ve vuốt từng cánh hoa hồng mềm mại.
“Em thích không?” Tần Vân Dã nhận ra động tác của cô, khẽ nghiêng đầu nhìn sang.
“Cũng bình thường ạ.” Du Hoan chẳng biết nên nói gì, ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Tần Văn Dã. Cô sợ rằng, chỉ cần đối diện với đôi mắt ấy, bờ môi cô lại bắt đầu tê dại và nóng bừng lên.
Càng cố không nhớ lại thì những đoạn ký ức đêm qua lại càng hiện lên rõ hơn. Môi cô dường như hơi khô, có chút ngứa ngáy.
Tần Vân Dã hình như vẫn đang chăm chú nhìn cô. Du Hoan né tránh tầm mắt hắn, khẽ đưa lưỡi liếm bờ môi dưới của mình.
Ngay giây tiếp theo, hơi thở nóng rực đã áp sát vào vùng cổ nhạy cảm của cô. Tần Vân Dã nhoài người đè tới, bật ra một tiếng cười khẽ đầy ma mị:
“Xem ra em rất hiểu anh muốn làm gì.”
Lại bị hôn rồi!
Du Hoan mở to hai mắt. Bên cạnh cô là cửa xe đang đóng kín, hoàn toàn không có chỗ trốn, chỉ đành thụ động để Tần Vân Dã nâng cằm cô lên, chậm rãi nhấm nháp, liếm mút lấy bờ môi cô.
Lần này, nụ hôn của hắn mang theo sự ngọt ngào nghiền ngẫm đầy ám muội. Môi hắn miết nhẹ lên làn môi mềm mại của cô, mút mát từng chút một như đang nhâm nhi một món tráng miệng mọng nước. Bàn tay to lớn của hắn áp sau gáy cô, ngón tay thô ráp luồn vào mái tóc, ép cô phải ngửa cổ đón nhận sự xâm chiếm mỗi lúc một sâu hơn. Mùi hương gỗ trầm quyện cùng hơi thở mê đắm bao trùm lấy khoang xe hẹp, khiến không khí ngột ngạt đến mức bốc cháy.
Gương mặt cô không sao khống chế nổi mà ửng hồng. Du Hoan hơi ngửa cổ, những ngón tay thon trắng bất lực nắm chặt lấy một góc ghế da. Nhịp thở và nhịp tim của cô đồng thời tăng tốc dồn dập.
“Mở miệng ra.”
Tần Vân Dã thấp giọng thì thầm, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào vành tai cô.
Đôi mắt Du Hoan đượm một tầng sương ướt át, trong lòng thầm oán trách Tần Vân Dã không biết lịch sự lễ phép, làm sao nói hôn là hôn ngay được? Thế nhưng Tần Vân Dã lại nhẹ nhàng cắn nhẹ lên cánh môi cô một cái. Cảm giác tê dại lan truyền thẳng lên da đầu khiến cô lập tức mất đi phòng thủ, ngoan ngoãn mở miệng. Đầu lưỡi hồng mềm mại ngay lập tức bị hắn quấn lấy, quấn quýt kéo ra ngoài.
Có vẻ như nụ hôn quá trớn trên xe lúc nãy đã chọc cho cô gái nhỏ thực sự nổi giận.
Sau khi xuống xe, Tần Vân Dã muốn dắt tay cô nhưng liền bị cô đang bực bội né tránh mất. Chẳng còn cách nào khác, hai người chỉ có thể đi sóng đôi bên nhau.
Cả hai tới một nhà hàng cơm gia đình có tiếng. Bên ngoài chỉ treo một tấm bảng hiệu vô cùng giản dị, nhưng bên trong lại là một khuôn viên tứ hợp viện cổ kính và sang trọng. Những dãy hành lang uốn lượn quanh co, không gian vô cùng thanh tĩnh.
Du Hoan dường như đang giận dỗi nên cố tình không thèm nắm tay hay nói chuyện với Tần Văn Dã. Chỉ là dãy hành lang này quá dài, đi mãi vẫn chưa tới nơi. Chân cô bắt đầu mỏi dừ, dần tụt lại phía sau hắn, rồi âm thầm, lặng lẽ thò tay túm lấy tay áo hắn.
Tần Vân Dã lăn lộn trên thương trường, sóng gió lớn cỡ nào mà chưa từng trải qua, vốn đã rèn giũa được tính cách bình thản không chút gợn sóng trước mọi việc. Vậy mà ngay khoảnh khắc này, đáy lòng hắn lại mềm xèo đến mức không thể tả nổi. Hắn xoay tay lại, dịu dàng nắm trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô gái nhỏ đang chịu đầy ủy khuất vào lòng bàn tay mình.