Mấy ngày nay nhiệt độ ngoài đều vượt ngưỡng hơn 40 độ, khắp nơi đều nóng nực oi ả, khó chịu vô cùng. Trong ký túc xá lại bật điều hòa suốt ngày suốt đêm, không biết sáng tối, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.
Du Hoan vừa ngủ dậy đã thấy cổ họng vừa sưng vừa đau. Dù Nghiêm Di có mua cho cô món bánh bao nhân thịt khoái khẩu, cô vẫn uể ải, ủ rũ chẳng buồn ăn.
Chiều hôm ấy không có tiết học, Tần Vân Dã liền sang đón cô đi ăn cơm. Vừa mới gặp mặt, Tần Vân Dã đã nhận ra giọng nói của cô có điểm bất thường. Anh nâng lấy khuôn mặt nhỏ của cô, chăm chú quan sát sắc mặt: “Cổ họng không thoải mái sao?”
“Trong ký túc xá khô quá.” Du Hoan mệt mỏi nằm dài trên ghế sau của xe, chẳng còn sức lực để nói chuyện.
Tần Vân Dã lập tức bảo tài xế đổi tuyến đường, đưa cô đi khám bác sĩ và lấy thuốc trước.
Theo kế hoạch ban đầu, anh định đưa cô đến một quán ăn để thưởng thức đặc sản của Hồ Nam. Đồ ăn cũng đã đặt sẵn cả rồi, trong đó có món cánh gà cay xé lưỡi mà cô vốn rất thích, nhưng bác sĩ dặn tốt nhất không nên ăn đồ cay nóng. Thế là Tần Vân Dã đưa Du Hoan về lại căn biệt thự nhỏ nơi anh thường ở, một nơi có không gian vô cùng thoáng đãng và yên tĩnh.
Anh chăm chú nhìn chằm chằm cô uống thuốc xong xuôi, rồi tìm ra chiếc điều khiển tivi còn chưa từng bóc tem, bảo cô chọn chương trình mình thích, sau đó một mình đi vào bếp.
Du Hoan lúc này lại nảy sinh hứng thú lớn hơn với việc Tần Vân Dã nấu ăn.
Một cậu ấm xuất thân từ gia tộc giàu sang quyền quý, từ nhỏ đã được định sẵn là người thừa kế, tiếp nhận giáo dục tinh anh, thời gian đắt giá tới mức có thể tính bằng tiền... Một người như vậy mà lại biết nấu ăn sao?
Cô vứt chiếc điều khiển tivi sang một bên, tung tăng như một cái đuôi nhỏ lon ton bám theo vào bếp, đứng nhìn Tần Vân Dã sơ chế nguyên liệu.
“Bình thường anh cũng tự mình nấu ăn à?” Cô tò mò hỏi.
“Không có. Theo kế hoạch ban đầu thì trưa nay anh không về đây ăn, nên không dặn người giúp việc qua.” Tần Vân Dã một tay cầm dao thái thịt bò. Tư thế của anh tuy không tính là quá thuần thục nhưng động tác lại vô cùng vững vàng, cho người ta cảm giác dù anh chưa từng vào bếp thì vẫn có thể làm ra một bàn thức ăn tươm tất.
Du Hoan cố gắng muốn nhảy vào giúp một tay. Thế nhưng ngoại trừ việc làm dính một tay đầy nước rồi chùi vào người Tần Vân Dã, cùng với việc đi qua đi lại quấn chân làm anh vướng víu ra, cô chẳng giúp ích được bất kỳ việc gì.
“Tổ tông của tôi ơi.” Tần Vân Dã bỗng nhiên cất tiếng gọi.
Một tiếng gọi thật tự nhiên, mang theo điệu bộ bất lực đầy cưng chiều chân thực, khiến Du Hoan nghe xong suýt chút nữa thì ngượng chín cả mặt.
Đang tính nhét thêm ít rau mùi vào giữa bẹ hành, Du Hoan lập tức bị gọi dừng lại. Cô giả vờ như không có chuyện gì giấu giếm, giấu bàn tay ra sau lưng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Em đây là sợ anh cô đơn nên mới cố ý vào đây bắt chuyện với anh mà.”
“Cảm ơn em nhé.” Tần Vân Dã buông dao xuống, lau khô tay, bình thản nói: “Nếu em chịu khó ra sofa ngồi xem tivi một lúc thì hiệu suất của anh sẽ cao hơn đấy.”
Du Hoan không muốn làm theo ý anh, liền hỏi ngược lại: “Thế anh không muốn em ở đây cùng anh à...”
Lời cô còn chưa kịp nói hết, Tần Vân Dã đã đột ngột xoay người lại. Đôi bàn tay vừa mới chạm qua nước lạnh xíu êm ái ôm lấy gương mặt cô, cái lạnh bất ngờ khiến những sợi lông tơ nhỏ mịn trên da cô như dựng đứng cả lên. Đôi mắt thâm trầm của anh buông xuống nhìn cô chăm chú.
“Anh muốn chứ.” Anh nghiêm túc đáp, “Nhưng anh muốn em được ăn cơm, để em không phải khó chịu nữa.”
Anh khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô, lòng bàn tay luồn ra sau đầu, dỗ dành cô như dỗ một đứa trẻ, vừa nhẹ nhàng xoa xoa vừa thấp giọng hỏi: “Ra ngoài ngồi chờ anh, được không?”
……
Trái tim Du Hoan như vừa có một viên kẹo nổ tung, đập liên hồi không chịu nằm yên.
Cô có chút không chịu nổi ánh mắt quá đỗi si tình của Tần Vân Dã nên đành quay mặt đi. Mới được dỗ dành vài câu cô đã vô thức muốn gật đầu đồng ý, nhưng lại cảm thấy gật đầu ngay thì trông mình ngoan quá, lại mất hết cả uy phong, thế nên chỉ nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.
Trong lòng cô còn đang thầm nghĩ, đi hay ở là do cô quyết định cơ mà. Nào ngờ Tần Vân Dã bỗng nhiên cúi thấp người xuống. Cánh tay săn chắc, đầy sức mạnh của anh luồn qua nâng đùi cô lên, bế bổng cô bước thẳng ra ngoài. Du Hoan giật thót tim, theo bản năng vội ôm chặt lấy cổ anh, cứ thế ngơ ngác bị anh bế ra tận sofa.
Cứ thế... bế cô ra ngoài luôn sao? Du Hoan vẫn còn chưa kịp hoàn hồn lại.
Để phòng ngừa cô gái nhỏ không nghe lời chút nữa lại tung tăng chạy vào, Tần Vân Dã còn cố ý trấn an thêm một câu: “Có món cánh gà em thích đấy.”