Bữa trưa đã hoàn thành xong, Tần Vân Dã thong thả bưng từng đĩa thức ăn ra đặt lên bàn.
Du Hoan ngoan ngoãn đứng dậy, tung tăng đi vào bếp phụ anh một tay cầm bát đũa.
Một mâm thức ăn đầy ắp được bày lên bàn, một đĩa đậu xanh xào thịt bò, một đĩa đậu phụ chiên giòn vỏ ngoài ánh vàng thơm phức, một đĩa bánh thịt bò chiên giòn rụm, cùng hai bát canh cá chép hầm đậu phụ đặc sánh màu sữa thơm lừng. Đương nhiên, không thể thiếu một đĩa cánh gà hấp nấm.
Toàn là những món ăn thanh đạm, chế biến tương đối đơn giản.
Du Hoan nếm thử một ngụm, hương vị tự nhiên vô cùng vừa miệng.
“Ngon quá đi!” Cô ngạc nhiên reo lên, “Không ngờ tay nghề nấu nướng của anh cũng ra dáng phết đó.”
Tần Vân Dã không tỏ thái độ gì, chỉ dịu dàng dặn cô ăn nhiều một chút.
Cô vừa ăn vừa chân thành khen ngợi không tiếc lời: “Tốt hơn nhiều so với dự đoán của em luôn ấy.”
“Tay anh khéo thật đó, chẳng mấy khi vào bếp mà làm ra món nào cũng ngon thế này. Giá mà em cũng thông minh được như anh thì tốt biết mấy.”
“Cánh gà hấp vừa chín tới luôn này, thịt mềm mọng thấm vị, chẳng bị khô cứng chút nào, anh mau thử đi.”
Khi Tần Vân Dã vươn tay gắp cánh gà, ngón tay cái của anh vô tình lộ ra vệt sưng đỏ do vừa bị bỏng lúc nãy. Thế nhưng, khóe môi anh lại khẽ cong lên một vệt cười ấm áp.
Anh nhẩm tính một chút, chút nữa sẽ bảo trợ lý tìm mấy cuốn sách hướng dẫn nấu ăn nâng cao để học thêm, sau này có thể làm cho Hoan Hoan những món ngon hơn và hợp khẩu vị hơn nữa.
Dùng bữa xong, Du Hoan ngồi khoanh chân trên sofa, vừa xem tivi vừa quay sang hỏi Tần Vân Dã: “Chiều nay anh có phải làm việc không?”
Tần Vân Dã ngồi xuống bên cạnh cô, tư thế thẳng tắp và đoan trang hơn cô rất nhiều. Anh dang nhẹ tay, ân cần chỉnh lại gấu áo hơi chệch lên của cô, ngữ khí vô cùng chắc chắn: “Anh không có việc gì cả.”
“Chiều nay em muốn ở bên này nghỉ ngơi, hay là muốn ra ngoài dạo phố?” Anh hỏi.
“Em chẳng muốn đi đâu cả.” Du Hoan ngáp dài một cái.
“Em muốn ngủ trưa sao? Lên phòng ngủ trên tầng nằm sẽ thoải mái hơn đấy.” Tần Vân Dã đề nghị.
Du Hoan hơi lười biếng: “Thì cứ nằm đây ngủ cũng được mà.”
“Anh bế em.” Tần Vân Dã vươn hai tay ra.
Du Hoan ngẩn người một nhịp. Nghĩ đến những khối cơ bắp rắn chắc, cuồn cuộn trên người người đàn ông này, cô bất giác có chút bị dụ dỗ. Giả vờ suy nghĩ làm màu mất hai giây, cô dứt khoát nhào tót vào lòng Tần Vân Dã.
Vẫn là kiểu ôm nâng đùi quen thuộc như ôm một đứa trẻ, một kiểu ôm đòi hỏi sức mạnh ở cánh tay. Du Hoan nặng cũng ngót nghét năm mươi cân, nhưng Tần Vân Dã bế cô bước lên cầu thang lại nhẹ nhàng như không.
Du Hoan không kiềm được lén đưa tay sờ sờ những đường cơ bắp săn chắc trên tay anh, bất giác nhớ đến dáng vẻ thường ngày chỉn chu của anh, hóa ra bên dưới lớp vải đắt tiền lại che giấu một vóc dáng mê người đến vậy. Đúng là được trải nghiệm cảm giác tận hưởng thân hình của nam chính rồi.
“Kiềm chế chút đi ký chủ, nam chính sẽ phản cảm với hành động này của cô đấy.” Hệ thống đột ngột xuất hiện lên tiếng nhắc nhở, “Trong lòng hắn vốn chỉ coi cô là kẻ thế thân thôi, cô mà làm hỏng sự thuần khiết của hắn thì……”
Hắn? Thuần khiết? Du Hoan hơi ngơ ngác, chẳng hiểu nổi từ ngữ này dùng trên người Tần Vân Dã thì có ý nghĩa gì.
Tần Vân Dã nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường êm ái, khẽ hôn lên trán cô. Vốn dĩ anh định dặn cô ngủ trưa cho ngoan, nhưng thấy cô cứ chớp mắt nhìn mình chằm chằm, anh không kiềm lòng được liền cúi xuống hôn thêm lên môi cô một cái thật sâu.
“Thế này mà gọi là thuần khiết sao?” Du Hoan hoang mang vặn hỏi hệ thống trong đầu.
Hệ thống nghẹn lời, câm nín không đáp lại được câu nào.
“Cuộc họp chiều nay lùi lại sang ngày mai, tài liệu cứ gửi qua email cho tôi.” Tần Vân Dã cất giọng dặn dò trợ lý qua điện thoại, “Ừm, Hoan Hoan sức khỏe không được tốt lắm, tôi cần ở lại chăm sóc.”
Anh trợ lý vốn đã quá quen với thái độ làm việc nghiêm khắc, khắc nghiệt của Tần tổng bất giác ngẩn người, trong lòng có chút hoảng loạn. Từ bao giờ mà Tần tổng nghỉ làm lại còn phải tự mình giải thích lý do chi tiết với anh thế này?
“Vâng, vâng ạ.” Anh trợ lý đáp lại bằng giọng điệu vừa cứng đờ vừa hoang mang.
“À đúng rồi, tìm cho tôi mấy cuốn sách dạy nấu ăn, nếu có khóa huấn luyện nào liên quan thì cũng lưu ý giúp tôi.”. Tần Văn Dã nói thêm: "Tôi muốn nâng cao tay nghề để nấu cho Hoan Hoan!"
Mấy chuyện này mà sếp cũng cần phải báo với mình sao? Anh trợ lý nghe xong mà đầu óc quay cuồng đầy nghi vấn. Đến khi bừng tỉnh lại, anh mới giật mình nhận ra mình vừa bị nhét cho một họng "cơm chó" ngọt đến sâu răng.
Đã đi làm mệt mỏi rồi mà còn phải hứng chịu đòn này, cuộc đời đúng là nhìn một cái đã thấy bế tắc. Người ta đâu có phải đang thông báo công việc với anh, rõ ràng là đang cố tình khoe khoang cô bạn gái nhỏ thì có!
Sau một hồi thầm phê phán thế giới đầy nghiệt ngã này, anh trợ lý vẫn không khỏi cảm thán trong lòng: Đến một đại lão bản ngô nghê, nghiêm khắc và xảo quyệt như vậy mà cũng tìm được người yêu rồi……Haizz, còn anh thì sao....